Tâm Tình Ca Diếp
Hồi ký sau những ngày trại Kết Khóa Ca Diếp 19-22/3/2009
Sau giờ Bế Mạc trại Ca Diếp, có nhiều anh chị hỏi Đức:
– “Tại sao mắt anh đỏ hết vậy?”
– “Bị allergy đó!”
Cũng có người hỏi:
– “Trong giờ Bế Mạc, anh làm gì cứ vuốt mặt hoài vậy?”
– “Buồn ngủ quá nên lấy nước mắt rửa mặt vậy mà.”
Sự thật là vì bị tình thương của các anh chị trong BĐH làm mình súc động, thêm vào những sự nhiệt tình của các em trong GĐPT Từ Đàm và các ACE trại sinh làm cho Đức không thể kềm chế tình cảm của mình và đã để “suối lệ trang hòa”…
Trong lúc anh Thư Ký lượt lại quá trình qua và những lời dặn dò sau cùng của anh Trại Trưởng, Đức đã không kềm chế được và đã để tình cảm của mình bột lộ ra ngoài… trong lúc đó, Đức chỉ có thể ngồi đó mà điều hoà hơi thở để khỏi quấy động sự trang nghiêm của buổi lể mà thôi…
Đây là lần đầu tiên trong đời Áo Lam mà Đức có được những súc cảm đậm đà và những ấn tượng sâu sắc trong một cuộc cấm trại. Và cũng đã hơn 10 năm qua, Đức đã cố tìm lại khung cảnh sinh hoạt năm nào để nếm được mật ngọt của Tình Lam mà năm nào đã làm cho Đức say mê… và trong kỳ trại Kết Khóa này, Đức đã nếm lại được… nên đã không ngại bị trêu ghẹo, đã để cảm tình của mình tràng ra ngoài và tận hưởng ân tình khó kiếm này.
Cũng có người hỏi thẳng như vầy:
– “Tại sao anh khóc vậy?”
– “….” 😉
Quả thật Đức không trả lời được mà chỉ mỉm cười mà thôi… làm sao trả lời đây? Lời lẽ nào tả cho hết những nổi vui sướng trong lòng? Không thể dùng lời… chỉ có sự im lặng và cảm giác mới truyền đạt được hết cảm súc của mình mà thôi. Có muốn nói, cũng không biết phải nói gì…
Tuy nhiên, cũng để trả lời câu hỏi đó phần nào, đây là vài điểm đã khơi dậy những cảm súc trong lòng Đức:
1. Những tình cảm của các anh chị trong BĐH. Nhất là anh Mai và anh Cường. Ngoài những lời dạy bảo tận tình, những bí quyết và những lá “BÙA” được trao truyền về nghề Đời Sống Trại, sự hiện viện, hy sinh, và tình cảm các anh chị đã trao ra thật tràn đầy…
2. Những hình ảnh các em trong GĐPT Từ Đàm đã gợi lại kỷ niệm của mình ngày xưa. Các em hiện đang sống trong một môi trường đầy tình yêu thương của các anh chị Huynh Trưởng mà ngày nào chính mình cũng đã được hưởng… Trong vai trò Yểm Trợ, các em đã làm hết mình. Lúc nào cũng đi trước tụi anh một bước và đi sau một bước… Đáng thương thay khi nghe em nói, “Anh để đó em làm cho.” Biết rằng trại này huấn luyện mình để phục vụ các em… không biết mình sẽ làm được bao nhiêu, nhưng hiện tại, chính mình đã được các em phục vụ hết mình…
3. Những kỷ niệm của các anh chị Trại Sinh hết lòng học tập. Là những bạn đồng hành với mình, đồng yêu nghề Đời Sống Trại như mình… những cảnh này, biết bao giờ tìm lại được? Nhớ lại lần đầu bước vào GĐPT, mém tí là đã bỏ cuộc… nhờ lòng hiếu kỳ nên đã ở lại và theo đuổi đến ngày hôm nay… yêu nhất là nghề Đời Sống Trại… và trại này, chung quanh mình là những người đồng yêu nghề như mình… “I am in heaven.”
4. Nhìn thấy anh Mai, đã lớn tuổi, trong mình mang nhiều bệnh, mà vẫn không ngại gì… đã chuốt hết tâm mình vào trại này… lần này gặp nhau, không biết khi nào sẽ gặp lại… hình ảnh của anh là bài học thân giáo tốt nhất và là món ăn tinh thần bền bỉ nhất cho em nôi theo…
5. Nhình thấy anh Cường bao nhiêu đêm không ngủ, tất cả vì đàn em… Em làm sau để đáp lại thâm tình này hởi anh?
6. Nhìn thấy anh Hải, Liên Đoàn Phó – GĐPT Từ Đàm, ít nói nhưng anh đã làm hết mọi việc cho trại để chúng em có thể chú tâm vào sự học tập… Nhờ anh đã làm tròn bổn phận trong vai trò Yểm Trợ nên chúng em mới có được những ngày trại tràng đầy kỷ niệm này… Anh tuy không nói gì trong suốt thời gian trại, nhưng hành động của anh đã dạy cho em rất nhiều…
7. Nhình lại chính mình, tự thấy rằng đã tận hưởng những chuổi ngày tốt đẹp nhất trong đời Áo Lam… đã được tình thương của các anh chị nuôi dưỡng và lớn lên trong mái ấm nhà Lam… mà không biết rồi mình sẽ làm được gì cho các em… cho tổ chức…
Trong các kỳ trại khác, chỉ một vài điểm nêu trên cũng đủ làm động lòng mình rồi, huống chi, trong trại này, Đức tận hưởng được đến nhiều như thế, làm sao không động lòng? Làm sao đè nén được khi cảm tình đã bùng xôi trong tim mình?
Em tin chắc rằng, mai này, cho dù những lời dạy bảo của các anh chị em có thể quên; những hình ảnh của trại em có thể quên; những khuông mặc thân thương của các anh chị trại sinh em có thể quên… Nhưng cảm giác này, ân tình này, em sẽ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN!!!
Tuy em không biết mình sẽ có thể làm gì cho đàn em hay cho tổ chức sau này… nhưng nếu em có thể mang bấy nhiêu ân tình này truyền trao lại, dù chỉ một em… thì cũng đã mãn nguyện rồi.
Vài lời tâm tình cùng các anh chị sau một ngày rời đất trại. Thương nhớ nhiều những gương mặt thân thương của trại Ca Diếp. Cám ơn tất cả đã cho Đức có được những chuổi ngày quý báo này…
Thân ái – Kính chào Tin Tấn,
Chúng viên của Chúng Mục Kiền Liên
Nhật Liên Minh – Võ Minh Đức
667 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…