HỘI THẢO NGÀNH ĐỒNG VÀ HỘI THI
V TRANH, KỂ CHUYỆN, TIẾNG HÁT OANH LAM

(Liên miền Khuông Việt, Liễu Quán 2009)

Sau khi tổ chức tại Miền Vạn Hạnh, Ủy Viên ngành Oanh phối hợp tổ chức cho Liên Miền Khuông Việt Liễu Quán tại Vĩnh Minh Tự Viện Huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng vào các ngày 11,12 tháng 07 năm 2009. Dưới sự chứng minh của Đại Đức Thích Nguyên Hiền và sự chủ tọa danh dự của anh Nguyên Tín Nguyễn Châu. Trưởng Ban Hướng Dẫn Trung Ương GĐPTVN. Hội Thảo Hội Thi được khai mạc vào lúc 14 giờ ngày 11 tháng 07 năm 2009. Với sự tham gia của 261 thành viên của các tỉnh: Khánh Hòa, Phan Rang, Kontum, Bình Định, Lâm Đồng. Trong lời Huấn từ anh Trưởng Ban đặc biệt nhấn mạng ngắn gọn: Chúng ta đang ở Thế Giới Ta Bà Nghiệp duyên của ngũ thú tạp cư đan xen phức tạp khó phân. Đời ngũ trược ác thế, khoa học kỹ thuật được nâng cao. Giá trị luân lý đạo đức giảm sút, chinh phục và giáo dục tuổi trẻ không giản đơn. Cần có sự đầu tư sâu, có tầm nhìn rộng xa. Phải có lý tưởng, niềm tin và nhiệt huyết mới có thể dấn thân hành hoạt một cách hiệu quả. Những phương tiện nghe nhìn ngày một tinh vi. Rất mong anh chị em lưu tâm và đưa Hội Thảo, Hội Thi đến thành công viên mãn. Trong đạo từ, Thầy cố vấn nhắc nhở:

Vốn xuất thân từ một Oanh Vũ ở nông thôn. Sau khi xuất gia trên con đường học đạo, với thầy tổ, với xã hội, từ cấp một, cấp hai, cấp ba, Đại học và sau đại học nên có dịp thăm viếng nghiên cứu vấn đề giáo dục tại nhiều Quốc Gia trên Thế Giới và rút ra được bài học: Nếu biết tạo điều kiện cho tuổi trẻ tiếp cận với thiên nhiên, khế cơ, khế lý, khế xứ, khế thời, việc nâng cao kiến thức và đạo đức tâm linh có thể thực hiện không có gì quá khó khăn. Trên con đường anh chị em đi. Tôi sẽ đồng hành nếu được tham vấn. Anh chị em đã đang và sẽ đăng trình. Tôi hy vọng chúng ta sẽ thành công dù là khó khăn.

Bước vào phần Hội Thảo sau khi cung tiển thầy chứng minh hồi quy phương trượng. Anh Trưởng Ban Tổ chức là thuyết trình viên trình bày Tham luận chính. Phương pháp Giáo Dục Quan Năng dành cho ngành đồng.

Anh chị em đã rõ con em chúng ta mới học lớp năm, mỗi khi đi học phải mang một số sách vở làm oằn đôi vai bé nhỏ của chúng. Nay đến chùa chúng ta lại bắt các em vào phòng học với những tài liệu đã soạn không khác nhà trường hẳn các em phải sợ và chán nãn. Tôi cũng xin ACE lưu tâm. GĐPTVN chỉ có bốn phương pháp giáo duc:

– Phương pháp lý giải.
– Phương pháp quán niệm.
– Phương pháp hoạt động.
– Phương pháp Huân tập.

Phương thức Giáo dục quan năng là vận dụng khả năng nghe nhìn ngữi nếm xúc chạm và nhận thức để tiếp thu đề tài, hướng dẫn tư duy và hành động thế vì là lý thuyết. Học viên nếu có giác quan đầy đủ là có thể tiếp nhận được, không đòi hỏi nhiều về thế tri. Sau đó anh giải thích chi tiết sự quan hệ giữa mắt tai mũi lưởi thân ý. Khi duyên với môi trường thích hợp xúc với sáu trần: Sắc thanh hương vị xúc pháp. Mọi người bất cứ ai cũng có một nhận thức một sự hiểu biết được phát sinh. Tùy theo những chủng tử câu sanh, Hay những tân huân chủng tử được đưa vào từ ngày mình mang thân xác nầy được lưu giữ trong A Lại Da mà có tầm vóc nông sâu, cạn mỏng, xa gần khác nhau. Chân lý nằm ở đâu, điều gì che khuất chân lý làm ta không nhận thức được bản lai diện mục của vạn vật. Thuyết trình viên không giải thích cặn kẻ chi tiết sự tham gia của ý nẫy sinh ý thức phân biệt về sở hữu và tính chất, Sự bắt đầu rời gốc rễ mà đi ra cành nhánh. Anh có chủ ý để Hội thảo viên thảo luận. Khi nhận thức triệt để được vấn đề, anh chị em Huynh Trưởng sẽ đời đời ghi nhớ không quên. Thân khẩu ý hành sẽ là trợ cụ hoạt dụng trên nhiều lĩnh vực và trực nhận giá trị đích thực của từng vấn đề từ đó có thể an trú và từng bước hướng dẫn tuổi trẻ trên đường về mục đích vô sinh.

Tiếc thay, theo đánh giá của tôi, hội thảo viên nắm bắt được vấn đề quá ít. Căn bản Duy Thức Học lại quá hạn chế do đó khi phát biểu thường nói về kinh nghiệm bản thân và coi đó như là tài bảo quý giá cần chia xẻ và làm điển hình nâng cao và nhân rộng. Thuyết trình viên tâm sự nhỏ: Việc gì cũng có bề trái của nó. Ta không đạt được kết quả như ý từ hội thảo, nhưng lại biết được nguyên ý gốc gát của vấn đề và chúng ta cần phải làm gì để đưa tổ chức đi lên và cải thiện đường hướng tu học thích hợp.

Bước qua phần kiến lập chương trình Hội Thảo Hội Thi. Từ đề tài PHƯƠNG THỨC GIÁO DỤC QUAN NĂNG, HỘI THI VẼ TRANH, KỂ CHUYỆN, TIẾNG HÁT OANH LAM. Đều là những phương tiện kết hợp các khả năng ghi nhận, tiếp xúc trao đổi phối hợp giữa các giác quan trong cuộc sống cấu tạo con người từ vật chất đến tinh thần, từ nhận thức đến tâm linh.

Buổi tối bước sang đề tài thứ hai: Phương pháp kể truyện trong giáo dục GĐPT. Thuyết trình viên là một Huynh Trưởng đầy nhiệt huyết tự động não và hình thành nội dung và cách triển khai đề tài. Chắc chắn là anh chưa học qua, chưa tham khảo sâu rộng đề tài trên lãnh vực giáo dục xưa và nay trong thế gian, nên nội dung quá hạn chế. Thế nhưng đề tài nầy đa số hội thảo viên lại nắm rất vững, cung ứng cho Hội thảo những đóng góp thực sự có giá trị và đưa đến yêu cầu Trung Ương thực sự quan tâm đến vấn đề khuyến khích biên đạo sáng tác thực hiện những tác phẩm bằng tranh xuyên qua các bộ môn. Hội thảo trở nên sôi nổi thiết thực, PHƯƠNG THỨC giáo dục quan năng lờ mờ hiện ra. Thời gian khép lại. ACE hội thảo viên trở về khu vực nghỉ đêm. Tự Viện đang thời kỳ vào hạ cần có sự yên tỉnh thanh tịnh tuyệt đối. Phải nói chư tôn ở đây từ thầy trụ trì đến người giúp việc đều là những bậc thiện trí bao dung quảng đại thiết tha với tiền đồ của đạo pháp hộ trì mọi mặc cho HT và Đoàn Sinh chu đáo, ấm tình đạo, nồng tình người. GĐPT chúng con không thề nào quên.

Sau buổi cơm chiều ngon miệng. BTC khẩn trương làm việc, rút tỉa ưu khuyết điểm trong ngày, và chương trình ngày mai. Tôi là một Huynh Trưởng là đệ tử của anh Thương sinh hoạt nghiên cứu trong ngành Nghiên Huấn lại nhỏ tuổi hơn các anh, nên từng đi nhiều nơi, tham gia nhiều trại, lại vai vế nhỏ rãnh rang thâm nhập vào các trại, nên có thể nói nghe nhiều, biết nhiều về tâm tư nguyện vọng thao thức trăn trở và ước vọng của trại sinh. Từ đó tôi đi lang thang qua các khu vực khác nhau để thăm viếng quan sát thăm hỏi và thấy được tấm lòng của Vĩnh Minh tự viện.

“Sáng sớm tinh mơ tiếng còi trực vang lên” bầu trời cao nguyên còn chìm khuất trong sương mờ hư ảo nhưng dưới những bóng cây đại thọ Hunh Trưởng và trại sinh bắt đầu di chuyển trong yên lặng để duy trì sự thanh tịnh cần thiết của một hạ trường đủ tỏ tương chao đã thấm nhuần trong anh chị em thật đáng mừng và trân trọng. Buổi lễ Phật trong chánh điện chật kín, không còn chỗ để lễ lạy đã nói lên tính nghiêm túc tự giác gần như hoàn hảo. Sắc màu chết trong chánh điện làm không khí như u trầm đọng lại, cần kết nối những bàn tay, Cần những tâm hồn quảng đại độ lượng, cần những con tim yêu thương không gian dối. Buổi lễ đoàn, Câu chuyện dưới cờ được thực hiện gần như hoàn hảo. Tôi siết tay anh Trưởng Ban tổ chức và chân thành chia sẻ sự thành công nầy của anh. Điểm tâm nhẹ nhưng thực sự ai cũng no nê với món hủ tiếu chay ngon tuyệt, cung cấp tùy sở cầu không hạn chế.

Giải lao ổn định hội trường bắt đầu vào Hội Thi 30 phút sau. Hẹn gặp lại. Lợi dụng thời gian rãnh Nguyên Linh đưa tôi ra chiếc cầu treo dã chiến đúng nghĩa, nhưng Nguyên Linh lại lạc đường phải điện thoại cho Thục Trinh làm hướng dẫn viên. Chúng tôi chạy nhãy tung tăng trên chiếc cầu treo lắc lẻo đu đưa. Bổng từ bên kia cầu có một chiếc xe Honda chạy lại. Cầu hẹp không đường tránh. Chúng tôi định thoái lui nhưng người cởi Honda khoát tay, các anh đúng nép vào là được rồi. Khi qua khỏi cầu người đi xe Honda dừng lại, chúng tôi cũng nhanh chóng trở về. Người thanh niên đi xe hỏi: chắc có lẻ các anh mới đến địa phương nầy? Chúng tôi đến đã nhiều lần nhưng thăm chiếc cầu thì mới lần đầu. Người thanh niên nói vừa đủ nghe: Chiếc cầu tuy nhỏ nhưng nối liền hai bờ sông như anh thấy thực rộng. Tấm lòng của thầy thì lại càng bao la. Nội thủ tục xin giấy phép làm cầu thầy đã tốn mấy năm mới xong chưa kể kinh phí thực hiện, mỗi ngày biết bao người qua lại. Mỗi năm biết bao bệnh nhân, nhờ cây cầu nầy mà được sống và còn nhiều hơn thế nữa. Chúng tôi chụp hình và chia tay. Trở về hội thi đã qua phần khai mạc.

Tôi lặng lẻ vào chỗ ngồi theo dõi ghi chép. Nhưng nào có ghi chép được gì. Sự tự tin của các em dẫn chương trình không quá mười tuổi. Các tiếc mục thi hát, thi kể chuyện được thay đổi đan xen có sắp xếp với sự đầu tư có nghiên cứu đã thu hút tôi. Sự trưởng thành của các em làm tôi mừng vui xúc động. Tôi nghe thấy cảm giác cay cay trên khóe mắt, và vị mặn trên môi. Qua dàn ý và thể hiện nội dung từng câu chuyện tôi thấy có cái gì đó gần gũi và thân quen với những thao tác diễn cảm mà theo tôi là chuẩn nên thấy được ấm lòng. Chuyện một em Chim Non chưa tròn bốn tuổi kể câu chuyện Con chim Oanh Vũ trước cử tọa và đông đảo thính chúng rồi khi kết thúc em thêm: “Câu chuyện đến đây là hết rồi. Nhưng bài ca chim Oanh Vũ thì em chưa hát, bây giờ em xin hát đây, rồi say sưa trình bày. Rồi còn nhiều, và còn nhiều hơn thế nữa. Khi Thư ký công bố kết quả. Một em đạt giải đã nhảy lên cao và nước mắt lại lăn dài trên má của một oanh vũ tỉnh Khánh Hòa. Tôi xin phép anh Trưởng Ban Tổ chức để đi thăm khu vực thi vẽ tranh.

Thấy tôi từ xa anh em đã ra đón chào vui vẻ. Tôi bảo phải thật yên lặng đừng làm kinh động đến các em. Trên nền nhà thấm lạnh, các em nằm soải dài trên sàn với bao bút cọ màu nước màu chì, sự chủ mục vào bức tranh quên hẳn không gian quanh mình. Tôi khe khẻ dạo quanh. Bức tranh nào cũng có cây xanh, Bức tranh nào cũng có ông mặt trời nhìn xuống, có con sông chảy qua, có mái chùa hiền hòa. Có một em nhìn ra tôi và bảo: “Cần hoàn chỉnh gì thêm không anh” Tôi không trả lời và hỏi: “Các em thao thức về điều chi khi cầm bút cần thể hiện?” Em trả lời một cách dứt khoát không cần suy nghĩ: “Em cần cây xanh bóng mát để rong chơi thư giản. Em cần không khí trong lành để thở, Em cần những con đường an lành từ nhà đến trường để cha mẹ khỏi bận rộn đưa đón. Nói chung chúng em cần môi trường thiên nhiên và xã hội”

Tôi, Nguyên Linh, Thục Trinh ngồi lại với nhau dưới chân tháp. Tôi hỏi: “Các em có trăn trở gì không” Nguyên Linh bảo: “Đã phát hiện được tài năng tức đã phát hiện ngọc trong đá. Ngọc bất trác bất thành khí. Công tác bồi dưỡng và ươm mầm tài năng nầy như thế nào. Ủy Viên xã hội phải hành hoạt ra sao và chương trình phải cụ thể.” Còn Thục Trinh thì sao? Em thì nghỉ đơn giản: “BHD các tỉnh thị tổ chức các em thành đoàn nhóm. Các trại mạc, các cuộc hội thảo, Các lễ lược quan trọng nên cho các em tham quan, các em sáng tác và trình diễn cúng dường. Sen Trắng trang nhà theo dõi đưa tin. Công việc tuy âm thầm nhưng giá trị bồi dưỡng sẽ rất cao”

Trở vào Phương trượng đường đảnh lễ thầy chia tay cùng các anh chị và chia tay. Hội thảo hội thi đã khép lại và mong những gì chúng ta đang trăn trở sẽ được các ủy viên xây dựng thành đề án thực hiện trong tương lai./.

THỊ NGUYÊN (Lược ghi)

I. MỤC ĐÍCH:
Theo như đề án của ngành Đồng thì việc tổ chức Hội Thảo và Hội Thi nhằm mục đích:
– Thực hiện Chương trình tu học hoàn hảo, giảm tải tài liệu tu học.
– Tạo sân chơi để các em giao lưu, phát triển óc sáng tạo, tư duy.
– Phát hiện, nuôi dưỡng và ươm mầm tài năng.

II. Ý NGHĨA:
– Con người có thể chuyển hóa xã hội và cải tạo nghiệp duyên.
– Đồng Niên là đối tượng giáo dục chính mà ủy viên ngành đảm trách
– Tạo nền tảng cơ bản cho các ngành kế tiếp.

III. YÊU CẦU :
– Thực hiện sâu sát từ cấp Đơn Vị Gia Đình, BHD cấp Tỉnh Thị, Miền rồi đến Trung Ương.
– Kết hợp phát hiện, bồi dưỡng, nâng cao và đào tạo trong khả năng chừng mực có thể.
– Các Ủy Viên ngành, Nghiên Huấn, Tu Thư, Báo chí gia công nghiên cứu, hổ trợ để phát triển tổ chức.

IV. KẾ HOẠCH TỔ CHỨC VÀ CHƯƠNG TRÌNH THỰC HIỆN.
– Tạo điều kiện thuận lợi để tất cả các em đều được bình đẳng tham gia.
– Giảm tải kinh phí cho trung Ương.
– Tạo thuân lợi cho khâu tổ chức.
– Làm Hiển lộ phương thức tổ chức Giáo Dục Sinh Hoạt Tu Học cho ngành Đồng. GIÁO DỤC QUAN NĂNG.

177 lượt xem