Anh chị em Lam viên thân mến
Nhân ngồi đọc lại một số tạp chí Phật Giáo cũ, tình cờ gặp bài thuyết trình của đại đức Susiddhi ( người Mỹ ) thuyết trình tại đại hội Phật giáo PENANG – Mã Lai – đăng tải trong LIÊN HOA nguyệt san số 9 năm thứ X ra ngày 21/10/1964. nghiền ngẫm đọc đi đọc lại mấy lần, tôi cảm nhận như chúng ta có những đồng cảm với đại đức. vấn đề đại đức đặt ra là: “tại sao tôi trở thành tu sĩ Phật giáo ?”.
Trước hết đại đức cho biết điểm tựa tinh thần của nhân dân các nước Âu-Mỹ lúc bấy giờ không còn là Thiên chúa giáo và người nhận định: “bất cứ nơi nào dân chúng có một trình độ học vấn cao thì ở đó niềm tin Thiên chúa hầu như cũng mất hiệu lực”
Tiếp đến đại đức giới thiệu gia đình của thầy, một gia đình theo Thiên chúa giáo, hằng tuần đều phục vụ các sinh hoạt nhà thờ nhưng dần dần về sau chỉ như là cái tập tục mà thôi. Rồi thầy nêu rõ nguyên nhân mà một thanh niên Thiên chúa giáo hai mươi tuổi đi tìm tòi nghiên cứu về Phật giáo. “…may mắn cho tôi, không tìm thấy sự phủ nhận lý trí trong Phật giáo”, và “lời dạy hấp dẫn tôi nhất, khiến tôi theo Phật giáo là đoạn kinh KALAMA, Đức Phật bảo: con người không nên tin tưởng một cách mù quáng”.
Đoạn kế tiếp đại đức tự thuật hành trình tu tập và cống hiến của mình.
Nhưng, tất cả những cái đó chưa phải là điều tôi muốn thưa với các anh chị. Ở đây tôi muốn nói lên sự cảm xúc của mình khi nhận ra sự đồng cảm giữa mình và một thanh niên ở cách chúng ta gần nửa vòng trái đất. Nói về thế hệ thì có lẽ cùng thế hệ với lớp đàn anh đầu của mình
“Tôi không tìm thấy hạnh phúc trong việc làm của tôi tại Hollywood, mặc dù tôi được sống trong một gian nhà xinh xắn với một chiếc xe hơi đẹp cùng nhiều tiện nghi khác và thu nhập cao. Đó chỉ là dục lạc nhất thời, hạnh phúc tạm bợ”
Thầy tiếp “tôi nghĩ phải làm một việc gì cho có lợi ích và ý nghĩa để có thể đem lại hạnh phúc cho nhiều kẻ khác”
Chúng ta quy y hồi còn nhỏ thì không nói nhưng khi chuẩn bị phát nguyện làm Huynh trưởng, qua một đêm tĩnh tâm chúng ta đã nhận ra lý do nào chúng ta tự nguyện sống đời sống của một Huynh trưởng, nhận GĐPT làm lý tưởng cho đời mình. Nêu đổi lại đề tài “vì sao tôi trở thành một Huynh trưởng GĐPT” thì có lẽ chúng ta cũng trả lời tương tự như đại đức Susddhi
Bản thân tôi đã từng để ra những phút giây yên lắng nghĩ đến anh chị mình, phần lớn thời gian ngoài công sở, ngoài tảo tầng bán buôn, đều cống hiến hết cho tổ chức. Tâm trí, năng lực cũng hoàn toàn dành cho tổ chức, không như bao người khác, chỉ lo bôn ba danh lợi, thì giờ để hết cho đầu tư kinh doanh, chạy đôn chạy đáo. Anh chị em mình – ngay cả anh em chúng ta hiện tại đây – nếu chỉ nghĩ đến cá nhân thôi thì một ngôi nhà cao, một xe hơi bóng loáng, mọi tiện nghi vật chất, tiền của dồi dào, chẳng có khó lắm đâu.
Nhưng đấy chỉ là dục lạc nhất thời, hạnh phúc tạm bợ, phải không? Hiện tại có nhiều anh chị chỉ ngày 2 bữa nhưng lại rất thanh thản, an vui, sống hòa nhịp với đàn em của mình, chăm lo giáo dục cho đàn em của mình. Hạnh phúc chính ở đây!
“Phải làm một việc gì cho có lợi ích và ý nghĩa để có thể đem lại hạnh phúc cho nhiều kẻ khác” Ôi! ý nghĩ của đại đức sao trùng hợp với ý nghĩ của chính mình quá vậy, thưa các anh chị? “Do đó tôi đã quyết định xuất gia làm nhà sư và thường đặc biệt lưu tâm đến những sinh hoạt thanh niên, cùng dạy những lớp giáo lý chủ nhật”. Lại gặp thầy một lần nữa trong tư tưởng! Giá như lúc ấy có tổ chức GĐPT ở Mỹ chắc thầy đã là một huynh trưởng GĐPT rồi. Nghe thầy kể tiếp là đủ biết: “Tôi đã từng hoạt động, sống nhiều với thanh niên Phật tử Nhật và Mĩ tại Hoa Kỳ. Giờ đây tôi sung sướng được phục vụ cho đoàn thể Phật tử Trung Hoa”. Thầy cũng nêu rõ “bảy mươi năm về trước, Nhật Bản nhận thấy rằng: “Phật giáo sẽ bị tiêu diệt nếu không có những lớp Giáo lý chủ nhật và những đoàn thể thanh niên Phật tử. Nên ngay từ đó họ đã nổ lực thành lập những tổ chức này và kết quả đạt được rất khả quan”. Quan điểm của các vị lãnh đạo Phật giáo Nhật Bản hồi đó đã trùng hợp với quan điểm của bác Lê Đình Thám và quý vị sáng lập viên đoàn Phật học Đức Dục – mà GĐPT chúng ta là hậu thân –
“Ở San Fransisco, những chùa Phật Giáo Trung Hoa đã tổ chức hoàn hảo các đoàn thể thanh niên Phật tử và các lớp Giáo lý chủ nhật”
Thế là đã có những hạt nhân từ thuở ấy rồi và … “rất ít sinh viên ham thích một tôn giáo hoàn toàn xây dựng trên đức tin mù quáng. Họ chuộng những giáo lý nào thật sự tôn trọng lý trí con người và không gây nên những ảnh hưởng hoang đường, mê tín đối với tinh thần nhận loại”. (tôi thầm nghĩ: sao anh em áo lam Hải ngoại mình lúc này không nới rộng vòng tay chút nữa để “độ” cho những thanh niên này nhỉ? – có lẽ sẽ có trong tương lai.
Vì cảm xúc về sự gặp gỡ giữa 2 tư tưởng: của một thanh niên Mĩ có tầm nhìn rộng, có tư duy sâu và của anh em mình, tôi viết lên những dòng này chứ không dám làm công việc so sánh. Chỉ khởi niệm Xuất gia của vị thanh niên này là đáng cho chúng ta quỳ rạp xuống đảnh lễ rồi.
Ngưỡng bạch thầy Susiddhi, chúng con xin thành tâm sám hối. Tưởng niệm về thầy là để chúng con tự mình hun đúc thêm ý chí và nghị lực.
Thưa các anh chị em, mong rằng qua lá thư này chúng ta có cơ duyên tĩnh tâm quán chiếu sâu hơn để có được bình tĩnh hơn, vững tin hơn, có nhiều năng lượng hơn để dấn thân nhiều hơn nữa cho tổ chức, cho đàn em chúng ta.
Thân kính,
BBT
607 lượt xem
Tin khác
Trong không khí đất trời đang chuyển sang thu, mùa Vu Lan báo hiếu đang trở về với những chiếc lá vàng, những giọt mưa đang tưới tẩm địa cầu,…
Sau khi kết thúc giai đoạn hàm thụ của Liên trại Huấn luyện Huynh Trưởng Sơ Cấp Lộc Uyển và Cấp I A Dục kéo dài từ ngày 4 tháng…
Sáng ngày mùng Tám tháng Tư năm Bính Ngọ (tức 24-5-2026), vào hồi 08g00 (GVN), tại Tổ đình Phật Ân – xã Long Đức, phường Long Thành, thành phố Đồng Nai,…
Trong khuôn khổ Tuần lễ Phật Đản PL.2570 (DL.2026) do Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tổ chức tại Tổ đình Phật Ân (Long Thành,…
GĐPT An Hoà (Cambodia) kính mừng Phật Đản PL.2570 – DL.2026 và kỷ niệm Đệ nhị Chu niên. Năm 2024, GĐPT An Hoà là đơn vị GĐPTVN đầu tiên trên…