Anh chị em Lam viên thân mến,

Nhớ lại chuyện xưa, Án Tử chuyển hóa được một vị vua nóng nảy, hung dữ mà không động chạm gì đến vua, không nói một câu nào về vua. Thế mới hay.

Án Tử, một vị tướng tài giỏi phục vụ suốt ba triều: Linh Công, Trang Công và Cảnh Công, rất trung thành và cũng rất trung trực, lại là người thông minh, ứng xử nhanh nhẹn, khéo léo.

Vào thời vua Canh Công nước Tề, một lần, người phụ trách chăm sóc ngựa, bất cẩn để con ngựa quý của nhà vua đột nhiên lăn đùng ra chết. Vua tức giận lắm, truyền lệnh phanh thây tên giữ ngựa nầy. Lúc ấy Án Tử đang ngồi chầu, liền tâu vua: “xin bệ hạ chậm lại một chút, ngày xưa vua Nghiêu, vua Thuấn, khi phanh thây người thì bắt đầu từ đâu trước? để mình làm cho phải lẽ” Vua Cảnh Công hiểu ý, từ thời Nghiêu Thuấn đến giờ chưa có hình phạt phanh thây như thế nên truyền lệnh đem giam vào ngục rồi trị tội sau.

Án Tử lại tâu tiếp: “Tên tội phạm nầy chưa biết rõ tội mà phải bị giam vào ngục sẽ ngỡ là vua xử oan, xin mạn phép, vì bệ hạ vạch tội phạm nhân trước cho nó rõ rồi hãy tống giam”. Vua nghe phải, liền chấp thuận.

Án Tử bèn kể tội hắn: Nhà ngươi có ba tội lớn, nhiệm vụ chăm nuôi mà để ngựa chết, không làm tròn phận sự là tội lớn thứ nhất. Con ngựa quý của vua chết, xem như một bảo vật của triều đình để mất là tội thứ hai, lại là trọng tội, phải xử trảm. Để vua phải xử ngươi tội chết, như vậy nhà vua sẽ mang tiếng với trăm họ, chỉ vì một con ngựa mà giết đi một mạng người, muôn dân sẽ oán thán, như vậy, ngươi có phải là kẻ bất trung không?

Cảnh Công nghe như thế, liền ra lệnh: “Thôi, tha cho nó, tha cho nó, kẻo ta lại mang tiếng là bất nhân”

Hay thật! Không động chạm gì đến nhà vua và có làm gì phật ý vua đâu, thế mà chuyển hóa được lòng giận giữ hung ác của một ông vua, lại cứu sống được một mạng người! Đáng học tập Cảnh Công.

Gẫm lại, anh em mình đã thật tình thương yêu nhau, có khi hiểu rõ nhau nữa là khác, nhưng đã bao giờ thật tình góp ý xây dựng cho nhau những khuyết điểm, những lỗi lầm không đáng có. vì thế, khuyết điểm càng ngày lại càng thêm, lỗi lầm càng ngày cũng càng nhiều (như vậy, e chưa hẳn là “thương” phải không?). Chúng ta thường ngại “mất lòng nhau”. Có lúc ngần ngại, sợ m ình ăn nói vụng về, giúp nhau đâu chẳng thấy mà thêm gây ác cảm, sứt mẻ tình đoàn kết. Các anh chị nghĩ sao đây nhỉ?

Chiêm nghiệm bản thân mình, nhiều khuyết điểm lắm, lỗi lầm thì chồng chất, có ai thương góp ý cho minh đâu? Ai cũng nghĩ rằng: “Anh lớn mà”, “chị lớn mà”, không dám động chạm. Thương thì thương thật đó, thương hết mình, nhưng kiểu ấy thì chưa “hết mình” đâu, thưa các anh chị. Nên đổi cách suy nghĩ đi. Anh chị em mình có khuyết điểm gì, có sai sót gì thì đâu có lớn lao, ghê gớm như vua Cảnh Công?

Nhưng có những điều nên thận trọng:
1- Thật sự có tấm lòng giúp nhau tiến bộ
2- Trước tiên phải “phản tỉnh”, nếu mình lắm khuyết điểm mà không thấy, chỉ thấy lỗi của người là phản tác dụng.
3- Cần hiểu rõ tâm lý đối tượng (Cảnh Công đâu phải là vị vua nhân từ mà chỉ sợ “mang tiếng” nhưng về sau cũng dần dà chuyển hóa)
4- Biết sử dụng ái ngữ và ứng xử hợp lẽ, hợp tình.

Không muộn đâu, cần vận dụng ‘Chánh tư duy’ vào phạm trù nầy, đừng để “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”

Đây cũng là vấn đề then chốt của những người mang sứ mệnh giáo dục như chúng ta.

Thân ái.
BBT

476 lượt xem