Một Ngày Thăm Viếng Viện Dưỡng Lão.

Sáng nay, một buổi sáng thật đẹp trời với những tia nắng ấm áp của những ngày cuối thu. Bầu trời trong xanh với những vần mây trắng nhè nhẹ bay. Trong khi đó, mọi người đang bận rộn đi mua sắm để chuẩn bị cho một buổi ăn tối cho cả gia đình mà đặc biệt hơn cả bao nhiêu buổi ăn khác, đó là buổi ăn tối đoàn tụ của gia đình trong ngày Lễ Tạ Ơn.


GĐPT Bảo Quang thăm viếng Viện Dưỡng Lão thuộc thành phố Garden Grove, California

Tại sân chùa Bảo Quang, hương trầm nhè nhẹ bay, mùi thơm từ lư hương thoang thoảng bay tỏa theo làn gió nhẹ, mang mát, làm cho những người có mặt có được một cảm giác thật an lành. Sân chùa náo nhiệt với những tiếng nô đùa, cười nói của các em ngành Thiếu đến sớm để chuẩn bị 1 chuyến du ngoạn mà lần đầu tiên trong đời được đi. Đó là đến viện dưỡng lão thăm các cụ già đang điều dưỡng, nghĩ ngơi tại đó.

Khi đến sân chùa, tôi đã nghe các em náo nhiệt hẳn lên “Chị TT đến kìa, chị TT đến rồi”. Các em ngừng hẳn nô đùa và chạy ra đón “tiểu gđ” của tôi. Tôi vào sân chùa, đảnh Lễ Thầy Quảng Thanh và Thầy Nhuận Hùng xong, tôi điểm danh các em và chia xe để lên đường cho một việc làm thật ý nghĩa.

Phái đoàn chúng tôi bao gồm trên 20 em ngành thiếu, 5 em oanh vũ được tôi “đặc biệt” cho đi trong đợt này vì sợ không đủ xe, 5 phụ huynh tháp tùng, và 4 Huynh Trưởng. Chúng tôi đến viện dưỡng lão “Garden Park Care Center” tại thành phố Garden Grove. Khi đến nơi. Bãi đậu xe đã chật ních các loại xe lớn nhỏ, đủ màu sắc. Chúng tôi bước vào và tìm chú Lâm, người mà tôi đã điện thoại trước và xin cái hẹn để đưa các em đến thăm viếng và tặng hoa cho các cụ. Tại “phòng tiếp tân” các cụ đã được các nhân viên và y tá đẩy bằng xe lăng ra, sắp theo từng hàng. Ngoài phái đoàn GĐPT Bảo Quang ra, chúng tôi còn gặp phái đoàn Công Giáo bao gồm những người lớn cũng đến thăm viếng các cụ, và cho các cụ ăn bánh.

Không khí trong gian phòng vô cùng náo nhiệt, những tiếng cười nói, những câu chào hỏi. Tôi đứng giữa mọi người và cũng bắt đầu lên tiếng “Kính thưa quý bác và quý ông bà. Hôm nay, nhân ngày Lễ Tạ Ơn, GĐPT Bảo Quang chúng con xin đến trước là để viếng thăm quý bác và quý ông bà, kế đến cũng bày tỏ lòng biết ơn quý bác, quý ông bà, người đã sanh, và nuôi dưỡng bao đàn con nên người, là những người hữu dụng của xã hội, của đất nước. Và cũng không ít những người trong số đó đã anh dũng đứng lên bảo vệ cho đất nước và dân tộc. Cũng nhân dịp này, chúng con xin gởi đến quý bác, quý ông bà một vũ khúc được mang tên “Bóng Hồng Việt Nam”, và cuối cùng, chúng con xin có một món quà nhỏ xin gởi đến quý bác, quý ông bà để bày tỏ tấm lòng thành kính của chúng con, xin quý bác và quý ông bà vui lòng đón nhận.

Sau lời phát biểu mở đầu, dòng nhạc được mở vang trong căn phòng khách nhỏ nhưng thật ấm cúng đầy tình người. Các em Thiếu Nữ trong GĐPT Bảo Quang đã đong đưa những chiếc nón lá thật nhịp nhàng trên các bàn tay nho nhỏ, mềm dẻo. Một số cụ đã gật gù cái đầu theo điệu nhạc mang đầy tính chất quê hương. Các cụ khác thì châm chú nhìn các em múa như đã lâu lắm rồi chưa được dịp thấy lại những hình ảnh quê hương thân thuộc ấy. Sau khi múa xong, các em đã chia nhau ra thành nhiều toán nhỏ, đem hoa đi tặng cho các cụ có mặt trong phòng cũng như các cụ khác yếu quá nằm trên giường bệnh trong phòng họ và không ra được. Chúng tôi mang một số hoa đến tặng cho một số người có thẩm quyền trong viện dưỡng lão, cùng một số anh, chị y tá trong ấy với những nụ cười thân thiện và đầy lòng biết ơn họ đã chịu khó tận tụy để chăm sóc các cụ lớn tuổi, cao niên, với những sức khỏe thật yếu ớt, như những trái chuối nếp hương không biết khi nào rụng …. Khi đem hoa đến tặng cho các cụ, có một số cụ tỏ vẻ sợ hãi, không dám nhận hoa, nép mình vào thành ghế lăn, cong vai lên tránh né như những đứa trẻ sợ hãi khi được người lạ mặt cho kẹo. Có cụ thì cầm cả hoa lên cắn ở vành hộp đựng hoa. Các cụ khác tâm trí còn tỉnh táo hơn thì nở một nụ cười thật hiền lành, nhìn chúng tôi với ánh mắt thật triều mến và nhỏ nhỏ thốt lên hai tiếng “cám ơn”. Các cành hoa sen được làm bằng thủy tinh với cái nơ đính vào cành hoa đã được chúng tôi trân trọng, tỉ mỉ chuẩn bị sẳn trước khi đem tặng các cụ với một bên là hàng chữ “ Kính Tặng – 2009”, và phía bên kia nơ là hàng chữ “GĐPT Bảo Quang”.

Sau phần tặng hoa, chúng tôi được sự hướng dẫn của chú Lâm, đem các hộp bánh flan đã được cô Nancy, quyền Gia Trưởng đã chuẩn bị sẳn ở nhà đem đến cho các cụ. Vì đây là viện dưỡng lão với đủ thành phần bệnh nhân, người thì bị tiểu đường không ăn ngọt được, người thì bị khó khăn với cuống họng không nuốt được, nên chúng tôi không thể tùy tiện đem bánh đến cho các cụ được mặc dù lòng mình rất muốn các cụ được ăn một tí lấy thảo với chúng tôi. Các cụ được ăn thì tỏ vẻ thích thú và sung sướng, các cụ khác vì bị trở ngại với sức khoẻ không được ăn, nhìn các cụ khác ăn một cách thèm thuồng, có cụ chịu không nổi nên đã “đòi hỏi quyền lợi của mình” bằng cách lên tiếng xin “cô, cô ơn, cho tôi một hộp với, sao cô không cho tôi ăn?” Tôi nhìn cụ với ánh mắt xót xa và nhẹ giọng với cụ “dạ thưa bác, con cũng muốn tặng bác một hộp ăn lấy thảo với tụi con lắm! nhưng sức khoẻ của bác có giới hạn mà chúng con không được phép tặng bác, bác thông cảm cho tụi con nhé”, cụ vẫn chưa chịu buôn tha tôi “sức khoẻ tôi đâu có gì, tôi vẫn ăn được mà, cho tôi một hộp đi cô” tôi tìm cách lẫn trốn bác “dạ thưa bác, để con hỏi chú Lâm giúp bác nhé” và tôi đi tìm chú Lâm, vì tôi biết càng nói nhiều, bác ấy sẽ càng thêm buồn. Có cụ thì ăn được, nhưng không tự múc được, nên cũng được một Huynh Trưởng trẻ trong đoàn đã đúc từng muỗng cho cụ, như chăm sóc ông, bà ruột thịt của mình vậy. Có cụ khi được chúng tôi đem hoa tặng thì hỏi rằng “Sao các cháu múa ít vậy, ít ra cũng 2-3 bài, chứ sao chỉ có 1 bài thôi vậy?”.

Với các em thì đây là lần đầu tiên được thăm viếng các cụ, còn với tôi, tôi đã đến với các cụ nhiều lần qua đơn vị trước kia tôi còn sinh hoạt, nên đã quen thuộc với nơi đây, tôi phải nói đỡ “Dạ thưa bác, các em bận đi học, hoặc đi xa với gia đình trong những ngày Lễ nên không đến được, lần sau chúng con sẽ cố gắng đưa các em đi và múa nhiều hơn cho các bác xem nhé”. Tôi đã học được từ các bác lớn tuổi khác rằng “Các cụ già như những đứa bé thơ, thích được dỗ dành và ngon ngọt” nên với tôi, việc dỗ dành các cụ cũng không khó lắm, đó cũng là công việc của tôi thường làm trong những ngày tháng làm tại bệnh viện, phải dỗ dành bệnh nhân từ bé đến lớn, từ dể tính đến khó tính … huống chi với tôi, tận đáy lòng, tôi xem các cụ như ông bà cha mẹ của mình, những lời dịu ngọt là một bí quyết để gây cảm tình với người mình đang nói chuyện.

Sau khi lo cho các cụ ăn xong bánh flan, tôi rủ một số em khác mang thêm những hộp hoa để đi xem xét lại xem có cụ nào chưa có thì đem vào tặng. Nhìn các cụ chìm trong giấc ngủ, tôi khẻ ra dấu hiệu để các em thật yên lặng nhẹ nhàng bước vào bên trong, đặt một cành hoa lên bàn cho các cụ rồi lẳng lặng lui ra. Sức khoẻ các cụ yếu vô cùng, nên nếu các cụ ngủ, nghĩ được thì ta không nên quấy rối. Tôi giải thích với các em như thế và tiếp tục đi hết các phòng. Hơn một tiếng đồng hồ thăm viếng và tặng hoa, chúng tôi ra về trong lòng triểu nặng lưu luyến. Chúng tôi đã tạm xa các cụ, nhưng còn lại đó, một cành hoa kỷ niệm với cả tấm lòng của chúng tôi gởi lại, và hẹn sẽ trở lại vào một dịp khác.

Khi về chùa, tôi hỏi các em cảm nghĩ gì về chuyến đi này, các em trả lời “rất tốt, các em rất thích, nhưng thấy buồn quá, vì họ già và yếu quá, thấy tội nghiệp quá”. Dĩ nhiên chúng ta là những người con Phật thì ai cũng hiểu được rằng đó là cuộc đời của một con người, có sanh, thì sẽ có lão, rồi khi sức khoẻ không còn nữa, thì cơn bệnh sẽ thay nhau về “cư ngụ” trên cơ thể héo gầy, và khi cơ thể không còn đủ sức chịu đựng những cơn hành hạ của bệnh hoạn, thì các cụ sẽ từ giã cỏi đời …. Cũng nhân cơ hội này, tôi nhắc nhở các em khi về nhà, giúp đỡ cha mẹ, ông bà nhiều hơn, thương yêu họ nhiều hơn, và giúp đỡ họ nhiều hơn khi mình có dịp. Nên quý những gì mình đang có hơn là tiếc nối những gì mình đã mất.

Tôi chọn ngày Lễ Tạ Ơn để đưa các em đi thăm viếng các cụ, cũng để dạy cho các em biết ơn cha mẹ, người đã sinh ta ra và nuôi dưỡng dạy dỗ ta nên người, đó là một trong bốn đại Ân mà người Phật Tử chúng ta luôn nhớ lấy và thực hiện. Trong lòng tôi bổng nhớ đến bài thơ mà tôi treo trong nhà để dạy bảo các con tôi “Hết lòng phụng dưỡng mẹ cha. Đáp đền ơn nặng ấy là phận con …….. Mẹ cha tóc bạc lưng còng. Trọn đời vất vã hết lòng vì con”.

Mùa Lễ Tạ Ơn 2009

Diệu Nghiêm

532 lượt xem