Anh chị em Lam Viên thân mến,
Ngày trước các vị cư sĩ Hoằng pháp cũng rất dí dỏm. khôi hài mà lại cũng rất sâu sắc. trong Viên Âm số 4 năm 1954 có câu chuyện:
Chàng Ba Láp rất siêng đi chùa lễ Phật nhưng lại hay nói chuyện “ba láp” không dính dấp đến việc tu tập nên mọi người thường gọi là anh “Ba Láp”, lâu rồi quen đi, đến độ không còn ai nhớ tên thật của anh là gì nữa. Đã thế, anh lại rất nóng nảy, ăn nói thô lỗ, nhiều đạo hữu góp ý khuyên nhũ nhưng chàng ta vẫn không thay đổi. Hễ ai bảo anh: “mình đi chùa là tốt nhưng cần phải cố gắng tu tập nữa”, thì anh khoác tay lia lịa, nói rằng: “tôi không tu được, tôi không tu được!”
Một hôm Cửu Giới nhỏ nhẹ nói với anh: “mình là Phật tử thì chủ yếu là cần tu tập”, anh ta la lớn: “tôi đã bảo là tôi không tu được mà!”. Sẵn bình nước đang tưới cây, Cửu Giới tạt vào người anh ta, ướt đẫm cả quần áo.
Ba Láp tức mình đuổi theo. Chạy một đỗi, anh dừng lại thở. Cửu Giới cũng dừng lại từ đàng xa và hỏi: “anh đuổi theo tôi mà làm gì?”
– Để đánh bể sọ dừa đi chứ làm gì.
– Sao anh lại đánh tôi?
– Tu mà nghịch như quỷ sứ, vậy không đánh để làm gì!
– Tôi có nghịch thật nhưng đánh tôi thì có ích lợi gì?
– Ích lợi lắm chứ, để bữa sau chừa bỏ cái nghịch ấy đi, phải sửa thì mới được!
– Sửa trị được hả anh? Sửa trị chính bản thân mình có được không anh?
– Cái gì mà không sửa trị được.
– Vậy là anh cũng tu được đấy chứ, sao anh cứ bảo là “tôi không tu được”
– Chú lại nói thiên lôi nữa, tu là cạo đầu mặc áo mực, vô chùa ngồi tụng kinh, chứ tu chi lại sửa trị cái này, sửa trị cái khác.
– Vậy anh đã tu bổ nhà anh lần nào chưa?
– Có cái chi hư thì sửa, cái chi thiếu thì thêm vô, thế là tu bổ
– Tu cho bản thân mình cũng thế thôi, khổ chưa! Hay đâu anh cũng biết tu mà anh lại nói anh không tu được, làm em lầm tưởng anh là cỏ cây, em tưới mất nửa bình nước, uổng quá!
Thưa anh chị em,
Hàng huynh trưởng chúng ta trăm phần trăm không ai có quan niệm “tu” như Ba Láp nghĩ. Kể cả các em chúng ta cũng hiểu “tu” là sửa.
Sửa chữa bản thân cũng như sửa chữa ngôi nhà vậy. Nhưng có người không để ý nên không nhìn thấy chỗ hư hỏng để sửa. Có người nhìn thấy nhưng lại cứ “từ từ rồi sửa”. Cũng có người bận bịu công việc quá không sao tu sửa được, để có thì giờ rồi hay.
Trong cả 3 trường hợp ấy đều rất nguy hại, cứ vậy thì ngôi nhà mình có ngày sập cái “ầm” không trở tay được đâu!
Thưa các anh chị, trong bước đường tu tập của người huynh trưởng, phải luôn luôn “hồi quan phản tỉnh” và dù chúng ta có dành hết thời gian cho tổ chức GĐPT là quý lắm, dành hết thời gian cho việc giáo dục đàn em của mình là quý lắm, nhưng đừng để “có thì giờ rãnh rồi tu”. Tu đâu cần phải có thời gian hạn định mà ngay cả trong khi phục vụ cũng có thể tu.
Chỉ việc trang hoàng phòng hội thôi, cũng có ý này ý khác “chín người mười ý”, nếu chúng ta biết áp dụng “ý hòa đồng duyệt”, không cố chấp, không nổi nóng, không lớn tiếng (mà biết dùng lời từ hòa), không hờn lẫy thế là “tu” đó rồi, đơn giản quá mà!
Lại nữa, chúng ta phải tu trong từng bước đi, tu trong công việc làm, tu cả trong khi ăn uống, nghĩa là luôn luôn “chánh niệm tỉnh giác”
Trong phương pháp giáo dục GĐPT, luôn luôn lấy thân giáo làm đầu, vậy chúng ta không tu trong từng giây từng phút thì sao được!
Anh Chị Em mình hãy tinh tấn lên nhắc nhủ nhau, sách tấn nhau. Huynh trưởng phải là thế, đúng không anh chị em nhỉ?
Trân trọng,
BBT
712 lượt xem
Tin khác
Trong không khí đất trời đang chuyển sang thu, mùa Vu Lan báo hiếu đang trở về với những chiếc lá vàng, những giọt mưa đang tưới tẩm địa cầu,…
Sau khi kết thúc giai đoạn hàm thụ của Liên trại Huấn luyện Huynh Trưởng Sơ Cấp Lộc Uyển và Cấp I A Dục kéo dài từ ngày 4 tháng…
Sáng ngày mùng Tám tháng Tư năm Bính Ngọ (tức 24-5-2026), vào hồi 08g00 (GVN), tại Tổ đình Phật Ân – xã Long Đức, phường Long Thành, thành phố Đồng Nai,…
Trong khuôn khổ Tuần lễ Phật Đản PL.2570 (DL.2026) do Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tổ chức tại Tổ đình Phật Ân (Long Thành,…
GĐPT An Hoà (Cambodia) kính mừng Phật Đản PL.2570 – DL.2026 và kỷ niệm Đệ nhị Chu niên. Năm 2024, GĐPT An Hoà là đơn vị GĐPTVN đầu tiên trên…