Những ngày cuối năm đang đến thật gần với chúng ta, mang theo từng cơn gió lạnh buốt thấu xương. Tại những nước phương tây thì cuối tháng 12 là mùa mà gia đình đoàn viên, quây quần chào đón một năm mới. Nhà nào cũng treo đèn kết hoa, không khí nhộn nhịp và khẩn trương.

Nơi ấy cũng vậy, cũng đèn, cũng hoa, chỉ lạ một chỗ là nơi ấy không nhộn nhịp, không vui tươi. Nơi ấy, thiếu hẳn tiếng cười.

Đến với Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng Mission De La Casa vào một ngày trời mưa lấm tấm. Trong khi chờ đợi tiến hành làm thủ tục đăng ký với nhân viên văn phòng trước khi vào phòng sinh hoạt chung, tôi có dịp nói chuyện với một cô y tá tại đây và được cho biết một số thông tin.

– Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng Mission De La Casa hiện nay có khoảng 150 bệnh nhân. Đa số họ là người Việt Nam và người Hoa, một phần nhỏ là người Mễ – tây – cơ.
– Nhiều người trong số họ già cả, đa số phải sử dụng xe lăn để di chuyển.
– Một số khác thì bị gia đình gửi vào đây đễ "dưỡng già"…

Sau khi hoàn tất những thủ tục, tôi bước vào gian phòng sinh hoạt chung. Đây là nơi mà mỗi buổi sáng, các bệnh nhân đến đây nghe nhạc, đọc báo hay đơn giản chỉ là nằm gục trên bàn với đôi mắt buồn bã. Tôi cùng một số người bạn đến với từng người và nói chuyện, tâm sự với họ.

Bước tới gần một cụ ông người Việt đang ngồi trên chiếc xe lăn, tựa mình bên khung cửa sổ và nhìn ra ngoài. Tôi cất tiếng chào, nhưng ông không đáp lại. Sau vài hồi cúi thấp người và cố gắng, tôi mới được cho biết rằng: "một số không ít" người già trong viện không thể giao tiếp hoặc nói chuyện, họ luôn mang một vẻ trầm tư khó tả. Sau một hồi thăm hỏi, chúng tôi mang quà vào và gửi tặng đến những ông bà lão đang có mặt tại phòng. Tiếng dương cầm vang lên khúc nhạc trầm lắng, vài cụ già hát theo tiếng đàn, còn một số khác vẫn lẳng lặng, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm.

Chia tay với họ, chúng tôi đi vào khu phòng nghỉ để tiếp tục gặp gỡ với một vài người không thể ra ngoài phòng sinh hoạt chung. Gây xúc động cho chúng tôi nhất là một cụ bà. Sau khi biết được chúng tôi đến để thăm viếng bà trong dịp cuối năm, bà rất mừng rỡ và nắm lấy tay từng người như đã quen biết từ lâu. Qua câu chuyện của bà, chúng tôi biết được rằng, hiện nay con cháu của bà có nhiều người là kĩ sư, y tá, làm ăn trong những công ty nước ngoài. Vì luôn bận rộn với công ăn việc làm, nên bà đã "bị" gửi vào đây để "dưỡng già". Chúng tôi hết lời động viên bà và hát cho bà nghe những điệu hát dân ca mà bà yêu thích. Bước đi trên hành lang, nhìn vào những căn phòng, thi thoảng lại có những cụ già ngồi tựa vào cửa nhìn ra ngoài mà lòng chúng tôi đau quặn. Giờ chia tay, đứng trước cửa ra vào, tôi ngoái nhìn lại bên trong. Tôi chợt nhận ra, có lẽ đây là nơi mà nước mắt vẫn từng đêm lăn dài trên má của những người già cô đơn…

Sakya Brama

433 lượt xem