Anh chị em Lam viên thân mến

Chúng tôi vừa đọc một tin trên một tờ báo quốc nội, phải giật mình và rất đau xót:

“. . . Cảnh một nữ sinh bị một người bạn cùng trang lứa nắm tóc kéo lê trên vỉa hè thành phố Hà nội (có đăng cả hình ảnh), miệng vừa chửi thề, vừa dùng tay chân đập vào mặt, vào đầu nạn nhân một cách tàn bạo dã man, lại có sự hổ trợ của đồng bọn. Cạnh đó một số học sinh đứng nhìn một cách dửng dưng, thậm chí có người còn tham gia đánh “đánh hội đồng"

Ngay sau khi xuất hiện, các diễn đàn trên mạng đã xôn xao lên án hành động thô bạo nầy. Trên diễn đàn của trường Trung Học Phổ Thông Bình phú, một thành viên có nick kid vn 113 phẩn nộ : “Không thể coi đó là người được !. . .”

Cũng ngay trên trang báo ấy, tác giả đã lên tiếng mạnh mẽ: “Ngành Giáo dục và các phụ huynh phải quan tâm, không chỉ dừng lại ở truyền thụ kiến thức mà phải giáo dục “cách làm người” trong một xã hội văn minh, học sinh chứ đâu phải là côn đồ !”

Một học sinh (có lẽ còn có giáo dục của gia đình) lớp 10 trường Trung Học Phổ Thông năng khiếu Nguyễn Thái Bình Minh, đã thốt lên: “Tôi thấy xấu hổ khi có những bạn gái cùng trang lứa với mình lại là những côn đồ nữ tặc như vậy, một niềm đau xót nữa là một số học sinh bên cạnh lại dửng dưng, lạnh lùng, không can thiệp, như thế không biết tình bằng hữu ở đâu, chứ nói chi đến tình người.”

Thưa các anh chị những người đang lảnh sứ mạng giáo dục tuổi trẻ Phật giáo có đau xót không?

Nhưng có điều, tôi cam đoan trăm phần trăm thành phần côn đồ hoặc không côn đồ nhưng đã mất hẳn tình người như vậy, không có những đứa em của chúng ta. Chúng tôi dám khẳng định điều đó vì hai lẽ:

– Ở Hà Nội thì chưa có tổ chức Gia Đình Phật Tử
– Chúng tôi tin tưởng hoàn toàn ở khả năng giáo dục có phương châm (Châm ngôn Bi-Trí-Dũng), có đường hướng (mục đích của Gia Đình Phật Tử) của các anh chị.

Phần cuối bài ấy tác giả viết: “Một cô giáo có 20 năm làm quản lí một trường Trung Học Phổ Thông tại Thành Phố nói: “thái độ đứng xem mà không can thiệp khi bạn mình bị đánh đập tàn nhẫn như thế là một thực trạng phổ biến. Tôi đã từng biết, từng nghe nhiều phụ huynh dặn dò con em không được dính líu đến những việc ẩu đã của bạn, vì sợ vạ lây”. Cô cũng còn cho biết thêm: “Đã từng chứng kiến những nhóm học sinh đánh nhau mà đa số bạn đồng học vẫn dửng dưng xem đó đâu phải là chuyện của mình, thậm chí có học sinh còn vỗ tay cổ vũ”.

Nói vậy có nghĩa là thầy cô giáo cũng bó tay? Kỉ luật nhà trường cũng chẳng có? Nhà trường là cơ quan giáo dục tuổi trẻ kia mà! Tài nào đạo đức không xuống dốc, tuổi trẻ không băng hoại.

Thưa anh chị em, chúng tôi đau lòng nêu lên điều này để anh chị em thấy rằng: không còn tin tưởng gì nữa ở sự giáo dục của học đường và xã hội tại Việt Nam hiện nay. Chúng mình phải có nhiều tâm huyết hơn, phải thương các em của mình nhiều hơn nữa, phải hết sức chú trọng trong việc chăm sóc giáo dục các em. Và… rồi đây, cần mở rộng vòng tay ôm trọn cả số tuổi trẻ bất hạnh này.

Thân ái
BBT. * Tác giả bài báo nói trên là Phi Long.

506 lượt xem