Anh chị em Lam viên thân mến.

Chuyến vừa rồi tôi lại được thuận duyên cùng với các anh hầu thăm một số quý thầy trong hội đồng cố vấn giáo hạnh GĐPT Việt Nam.

Trước hết là quý thầy ở Quảng Trị và Thừa Thiên.

 Cử chỉ từ hòa, đôn hậu của quý ngài đã đem lại cho chúng tôi một sự yên tỉnh trong tâm hồn, cảm nhận được niềm an lạc, tươi mát. Nơi chúng tôi đến đầu tiên là Long An, một ngôi chùa tân tạo mà vẫn giữ được nét cổ kính. Chùa nằm bên bờ sông Thạch Hãn, phẳng lặng, êm đềm. Tôi nhớ lại cách đây 23 năm, khi về thăm lại Quảng Trị lần đầu sau "mùa hè đỏ lửa”, đứng trên cầu Thạch Hãn nhìn dòng sông này, tôi đã cảm xúc ngâm mấy câu thơ:

Thạch Hãn chiều nay gió lạnh về,
Nhìn dòng sông cũ cảm thương quê.
Bao năm xa cách giờ tao ngộ,
Nước vẫn trong xanh, các vở lề.

Bước vào sân chùa đập vào mắt tôi trước tiên là ngôi chánh điện toàn bằng gổ bóng loáng, trước sân rộng, về phía tả là đài Quan Âm, tôn tượng bằng đá cẩm thạch cao hơn 5m, trên một bệ đá cũng xấp xĩ 5m. Không khí ở đây dịu mát, không có một tiếng động nhỏ. Các chú các thầy miệt mài chấp tác trong yên lặng, dọn vén sân chùa, sửa sang cây cảnh, chuẩn bị ngày lễ tưởng niệm húy nhật đức đệ tam Tăng Thống GHPGVNTN, cũng là vị khai sơn tổ đình Long An.

Sau khi được thị giả báo tin, Thượng Tọa trụ trì đã ra tận sân, ân cần vui vẻ tiếp chúng tôi. Tại sập gụ ở hàng hiên trước tăng phòng, chúng tôi kính cẩn bái bạch vấn an thượng tọa. Sau mấy chung trà, thầy dẫn chúng tôi tham quan quanh chùa, mọi người đều tấm tắc khen ngợi cảnh trí nơi đây, dòng sông Thạch Hãn cũng làm tăng lên vẻ tỉnh lặng, tôn nghiêm của chùa. 

Bằng một nụ cười tươi nhuần khả kính thầy thổ lộ cảm nhận về con sông này. Dưới mắt của một vị tu sĩ đóng trụ ở đây trong thời kì máu lửa, lại là người gắn bó với dân làng hiền hòa chất phát và từng chịu chung ách nạn thì…..

“Những kí ức chiến tranh chưa phai nhòa trong những người còn lại, cho dù thời gian đã lùi xa vào quá khứ, nơi mà người chôn nhau cắt rốn ở đây đã mệnh danh là "dòng sông máu”, một nghĩa trang không mồ, nơi mà những oan hồn tử sĩ vẫn còn đó như đang hòa quyện cùng sông nước cỏ mây.

Đò xuôi Thạch Hãn, xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó, bạn tôi nằm.
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước,
Vỗ êm bờ bải mãi ngàn năm.”

Cũng như trên quốc lộ 1 Quảng Trị vào Huế, đoạn đường cầu dài được mệnh danh là “ Đại lộ kinh hoàng”. Chính vì thế Thầy cho chúng tôi hay trong ngày lễ tưởng niệm thứ 18 của vị khai sơn xây dựng tổ đình này sẽ tổ chức buổi chẩn tế ân linh cô hồn, nguyện cầu âm siêu, dương thái. Theo thầy dậy: "Âm có siêu thì dương mới thái”. Do dó, lo cúng tế siêu độ cho người âm cũng là một cách chăm lo hạnh phúc bình an cho người dương.

Tham quan giáp một vòng, Thầy đưa chúng tôi vào phòng khách. Tại đây, thầy hài hòa cởi mở (thầy dặn trước, xưng hô bằng “thầy” cho thân mật, dừng gọi “Thượng Tọa”) nhưng vẫn giữ nét đôn hậu, khả kính, điềm đạm. Thầy thân mật hỏi thăm sức khỏe từng người trong chúng tôi, hỏi thăm Phật sự Trung Ương, hỏi thăm tình hình Hải Ngoại rồi ân cần dạy bảo:

* Mình đừng nài ép ai phải theo mình mà mình chỉ thể hiện những bước đi thật vững chắc, có chính nghĩa, đúng chánh pháp thì người ta sẽ tiếp bước mình. Những người nầy mới đúng là thiện hữu của chúng ta.

* Phải quán chiếu để thương yêu hết mọi đối tượng, dù đối tượng ấy đang cố tình chống phá hay ám hại chúng ta. Đôi khi họ cũng có nỗi khổ của họ đấy.

* Đừng trông chờ hết khó khắn vì khó khắn sẽ không bao giờ hết mà phải xem lại mình có đủ kiên trì không?

* Chúng ta cũng cần thấy cho được có người quay lưng với chúng ta, không phải vì một lý do nào lớn lao, cũng không phải vì bất đồng tư tưởng. Đừng vội trách ai mà phải trách mình trước. Biết nhìn lại mình, biết gắn bó, sách tấn nhau tu học, biết cầu thị thăng tiến là một thế mạnh của tập thể.

Sau một buổi được hầu chuyện với một vị cố vấn giáo hạnh cởi mở, tất cả chúng tôi ai cũng thấy mát lòng.

Mỗi lời dạy của thầy đều là khuôn vàng thước ngọc cho chúng ta xử sự trong tình hình thực tế hiện nay. Bái bạch thầy ra về mà lòng còn quyến luyến.

Thưa anh chị em, qua lá thư này chúng tôi không nói gì hơn nữa, chỉ gởi đến quý anh chị sự yên lặng sâu lắng. Mong rằng bằng sự yên lặng này chúng ta cũng thành tâm hướng về ngày tưởng niệm cố Đệ Tam Tăng Thống GHPGVNTN (22/3 Canh Dần – tức 5/5 2010)  một vị lãnh đạo Giáo Hội lỗi lạc trong một thời kì vô vàn gây cấn. Và cũng qua sự yên lặng sâu lắng này, chúng ta hãy cùng nhau tư duy lời dạy sâu sắc của một vị trong hội đồng giáo hạnh GĐPTVN và cũng là đệ tử của cố Đệ Tam Tăng Thống.

Thân ái
BBT

455 lượt xem