Hôm nay mới vào thượng tuần tháng ba âm lịch, tính theo tiết trời thì vẫn còn là mùa xuân, dù nơi chúng tôi ở được mang danh miền thùy dương cát trắng thành phố biển Nha Trang, nhưng ngồi trong nhà lúc này hàn thử biểu vạch đỏ vượt qua số 36 độ C. Tuy vậy, dù sao vẫn còn hơn Sài gòn cách đây vài ngày khi chúng tôi vào dự Hiệp Kỵ, ngồi trong nhà anh Thị Nguyên, nhiệt độ lên đến 38-39 độ C.

Vâng đúng vậy giữa trưa sẽ là cực hình cho ai có việc phải ở ngoài trời. Thế mà chúng tôi 1 giờ trưa dưới ánh nắng chói chan, với lứa tuổi U-62 phải tự mình điều khiển con ngựa sắt vượt gần 30 km đường trường, để dự buổi lễ ra mắt tân Ban Huynh Trưởng của một đơn vị thuộc vùng quê hẻo lánh xa phố thị. Nguyên trước năm 1975 đơn vị nầy mạnh lắm có lúc gần 100 đoàn viên. Sau năm 1975 đến năm 2009 đơn vị chịu bao nỗi thăng trầm, đã lắm lúc khi gặp bảo táp vây bủa dập dồn đơn vị phải tạm ngưng sinh hoạt theo đạo tràng, lúc trời yên biển lặng đơn vị lại tái sinh hoạt cứ vậy tiếp diển. Khi nghe chị Thư ký đọc bản báo cáo chúng tôi phải nén lại sự cảm xúc, sự cố gắng của anh chị em có mặt của đơn vị nầy và đây cũng là nổi đau chung cho tổ chức mình. Mong rằng lần nầy GĐPT Hòa Tân, đơn vị thuộc Huyện Cam Lâm, Huyện mới được tách ra độc lập với thị xã Cam Ranh trực thuộc tỉnh Khánh Hòa, sẽ hòa chung nhà Lam tiến bước (Chúng tôi thường ngồi tâm tình về mái nhà Lam thân thương của mình và hay nói đùa “có lẽ quý Ôn và Bác Tâm Minh khi khai sinh cho GĐPT không coi ngày, nên từ ngày GĐPT có mặt trên mảnh đất hình cong như chữ S nầy, chưa thấy được lúc nào yên bình và xuôi chèo mát mái cả, không bị nội ma thì cũng gặp ngoại chướng … Rồi cùng nhau cười xòa, tự an ủi chính bị những khó khăn đó mới tồn tại và có được sự trưởng thành như ngày hôm nay.)

Vâng phải nói rằng, nhìn mấy em Sen non đang nằm dài dưới chân của mẹ, mà chúng tôi thường gọi là “Mẫu giáo bú”, gợi lại hình ảnh vài mươi năm trước lần đầu tự thân được đến với GĐPT, ở tận miền Nam vùng quê đất đỏ như các em bây giờ. Lúc đó nào có biết gì là lý tưởng, chỉ đến để vui chơi để gặp quý Thầy cho bánh cho kẹo, để được nghe quý anh chị kể chuyện và được ca hát mà thôi và .. cứ thế như dòng máu luân lưu trôi chảy mãi theo năm tháng. Ây thế, hôm nay đầu hai thứ tóc Màu Lam quyện chặt vào xương tủy, vào cả tiểu gia đình chúng tôi. Ngày chủ nhật vợ chồng con cháu có buổi trưa họp về trể, hoặc buổi chiều sau khi sinh hoạt khỏi nấu nướng gì, cả nhà mệt quá chế mỗi người một tô mì ăn liền hay dọc đường mua vài ổ bánh mì về cả nhà “thổi kèn tay” vui vẻ cùng nhau kể lại tình hình sinh hoạt đơn vị hôm nay..
Nhớ lại ngày anh cả Tâm Khuyến Ngô Văn Mão còn tại tiền, anh thường nhắc mỗi khi chúng tôi dẫn các em đến thăm anh, việc giữ gìn chất liệu truyền thống GĐPT bằng việc làm chứ không bằng lời nói suông …. Anh dạy “Khánh Hòa có Đào Thị Yến Phi, có Ni Sư Diệu Quang, Có Sư Cô Thông Huệ đều là Thánh Tử đạo xuất thân từ GĐPT, các em phải làm thế nào không hổ thẹn với các vị đó, đừng bao giờ vì danh lợi mà phản bội tổ chức”…., nhất là lúc chuẩn bị lên bàn mỗ lần cuối trước khi từ giã cuộc đời đầy uế trược nầy. Anh chỉ lên chữ viết sơn màu đỏ to trên tấm cửa gương của khoa Ngoại bịnh viện, có chữ TỐT, anh nói:

– “Các em thấy chưa chữ TỐT kia tự thân nó đã TỐT rồi, thì dù có lật phải lật trái Tờ Ốt Tốt vẫn là TỐT, Gia đình Phật tử chúng ta cũng vậy, mục đích uốn nắn hướng dẫn các em từ con người chưa tốt thành người tốt cho xã hội, để mai nầy ra đời sẽ là những viên gạch tốt, ngoài trường đời ở bất cứ hoàn cảnh nào xử dụng ở vị trí nào tốt vẫn là tốt cho xã hội.”

Hôm nay 24/04/2010 dưới bữu điện chùa Hòa Tân, đông đủ Thường Vụ và Ban Hướng Dẫn cũng như một số đơn vị Huyện Cam Lâm về chúc mừng sau thời gian cũng cố, nay ra mắt Ban Huynh Trưởng đơn vị. Bác Gia trưởng Áo sơ mi Lam quần xoọc vững chải như một thanh niên lứa tuổi 30 miệng cười vui chào đón từng thành viên về dự, bài phát biểu của Bác tuy ngắn gọn nhưng chan chứa tình người, sau khi được chị Trưởng Ban Hướng dẫn trao bảng hiệu gia trưởng cho Bác, nhất là Thầy cố vấn ban đạo từ đầy ý nghĩa và hàm xúc, một bài học không thể dùng ngôn từ diển tả khi Thầy nhìn các em và Tân Ban Huynh Trưởng quỳ trước Tam bảo phát nguyện hướng dẫn đơn vị theo con đường các bậc tiền bối vạch ra một cách trìu mến.
Bước ra đường chuẩn bị về lại nhà, một người qua đường thắc mắc hỏi chúng tôi “tại sao cháu bé nhỏ kia gọi Chú bằng anh, rồi tôi thấy bố nó, mẹ nó cũng gọi Chú bằng anh.”, chúng tôi giải thích tính chất đồng đẳng trong tổ chức Lam tất cả là anh là chị, tất cả chỉ có một vị Thầy là Đức Phật mà thôi, và vị đó hiểu ra thốt lên :… “À té ra GĐPT là vậy đó”

Tâm Kim

465 lượt xem