Anh chị em Lam Viên thân mến.

Trong “Autobiographie d’un Yo-gi” (Hồi ký của một vị tôn sư) của Yogananda, có đoạn:

Hai thanh niên tăng tìm đến nhà sư Sohong, nổi tiếng đánh cọp, định xin thụ giáo.

Qua một hồi đàm đạo ban đầu, Chandy – một trong 2 thanh niên tăng – đi vào vấn đề:

– Thưa ngài, bằng cách nào mà ngài đã chiến thắng con thú dữ tợn nhất rừng già, con cọp xám ở Bengal, mà chỉ với hai tay không?

Nhà sư cười hiền hậu, trả lời:

– Nhiều người vẫn tưởng đó là chiến thắng anh dũng nhất đời tôi, vì đó là con cọp cuối cùng mà tôi đánh thắng, cũng là con cọp hung bạo nhất. Tuy nhiên giờ đây, đối với tôi, việc ấy chỉ là một trò chơi đã qua rồi. Tôi không có hứng thú để tái diễn lại trò chơi như thế nữa. Chiến công hiển hách nhất trong đời tôi, không phải là đánh thắng cọp mà là chiến thắng bản thân mình.

Rồi vị tu sĩ cứ thao thao, như thể không phải là chuyện đánh cọp mà là đang giảng một bài giáo pháp. Ngài nhấn mạnh “tinh thần chính là ông chủ điều khiển thể xác, hay nói cụ thể là các bắp thịt. Một nhát kiếm có sức mạnh tùy thuộc vào nghị lực của người cầm kiếm. Hay nói cách khác, sức mạnh thể xác tùy thuộc vào lòng can đảm và ý chí đấu tranh… khi chủ nhân tinh thần không ý thức được vai trò của mình – mà hầu hết người ta đều như thế – giao phó mọi việc cho tên nô bộc thể xác quyết định, tất nhiên tên nô bộc này sẽ nắm lấy mọi quyền hạng mà biến ông chủ tinh thần trở thành nô lệ cho nó. Mọi sự thất bại của con người cũng bắt nguồn từ mối quan hệ thể xác và tinh thần như thế.”

Hai thanh niên tăng nghe rất chăm chú, hiểu rõ ý nhà sư muốn nói, nhưng rồi vẫn tò mò muốn biết từ nhỏ nhà sư ắt đã có một thân hình vạm vỡ, một sức mạnh đặc biệt rồi chăng?

Đọc được ý nghĩ ấy, không đợi hỏi, nhà sư thuật lại cho hai thanh niên tăng hay: “Chắc là các chú kinh ngạc lắm, hồi nhỏ tôi chỉ là một đứa bé yếu đuối, phải qua một quá trình rèn luyện ý chí sắt đá mới đạt được như ngày hôm nay”.

Đến đây hai thanh niên tăng như được “mở cờ”. Mukuada (vị thanh niên tăng thứ hai) liền hỏi: “Thưa ngài, theo ngài thì con có thể đánh cọp được không?”

“Được chứ, nhưng chú cũng nên biết có rất nhiều loại cọp, loại hung dữ và tác hại nhất là loại cọp trong khu rừng dục vọng. Giết chết một con cọp ở rừng xanh thật ra chẳng mang lại lợi ích gì, chúng chỉ hung dữ trong giang sơn của chúng, ít khi chúng tìm đến gây hại cho con người. Nhưng loài cọp dữ trong nội tâm của mỗi người thì luôn luôn chờ dịp để giết chết con người trong từng giây từng phút…

Như tôi đã nói lúc đầu, chúng ta cần có một sức mạnh tinh thần, một nghị lực để chiến thắng bản thân mình kia!”

Đến đây tôi dừng lại đọc dò lá thư từ đầu, bỗng nhiên tôi buồn cười quá, chắc chắn anh chị em sẽ đặt câu hỏi: “Đây là lá thư của ban biên tập viết hay của thầy Sohong viết?”

Thưa các anh chị, qua bài này chúng ta học được một bài giáo lý rất giá trị ở thầy Sohong. Quán chiếu ở một gốc độ khác, riêng tôi lại thấy thêm một điều: trong anh chị em chúng ta cũng đã từng có “những người hùng đánh cọp”. Trên bước đường phục vụ lý tưởng GĐPT, há chúng ta không gặp những con cọp đang nhe răng định vồ lấy chúng ta đó sao? Không phải bằng sức mạnh thể xác mà bằng sức mạnh tinh thần, bằng sự bình tĩnh sáng suốt, chúng ta đã đánh thắng!

Một điều chúng ta nhận ra nữa: chúng ta thường nghĩ rằng, những bạn đồng hành nửa chừng lại quay lưng hay rẽ sang một hướng khác là do bị mua chuộc, bị dụ dỗ, thì ra không có ai dụ dỗ, chẳng có ai mua chuộc mà chính họ đã để ông chủ tinh thần biến thành kẻ nô bộc cho vật chất.

Điều chúng tôi muốn thưa với tất cả anh chị em là thế đó.
Không biết anh chị em có nghĩ như vậy không?

Thân ái chào anh chị em
BBT

508 lượt xem