Anh chị em Lam Viên thân mến

Ngày xưa, Vũ Hầu vua nước Ngụy, những lần thiết triều bàn quốc sự với quần thần mà quần thần không có ý kiến gì hơn, ai cũng cho ý của vua là quá hay, kế của vua là tuyệt diệu, không còn ai hơn nữa thì sau khi bãi triều vui mừng hớn hở lắm.

Có lần Ngô Khởi, vị tướng tài giỏi phục vụ cho nhà vua tâu với Vũ Hầu: “Bệ hạ có nghe chuyện Sở Trang vương ngày trước không?”. Nhà vua gạn hỏi, Ngô Khởi thuật lại:

“Sở Trang vương khi bàn việc nước mà quần thần ai cũng cho ý vua là hơn cả, không còn ai bằng, thì vua lo lắm. Có người hỏi: tại sao vậy? Trang vương nói: “ấy là điềm mất nước”. Ngu như ta mà quần thần cũng cho là hơn cả, không ai còn góp ý gì thêm thì còn có kế sách nào mà trị vì được thiên hạ”.

Vũ Hầu lấy làm áy náy, xấu hổ và bảo: “Nhà ngươi quả là thầy ta”.

Thưa anh chị em, đây là một câu chuyện đáng cho chúng ta tư duy, nhất là hàng huynh trưởng lãnh đạo, từ đơn vị gia đình đến Tỉnh (quốc nội), quốc gia, châu lục (hải ngoại) và kể cả Ban Hướng Dẫn Quốc nội, Ban Hướng Dẫn Hải ngoại.

Khi bàn một kế hoạch Phật sự mà không có ai góp ý gì thì không chắc kế hoạch đó đem thực thi đã hoàn hảo. Nhiều ý kiến đóng góp vẫn hơn! trường hợp ấy đáng cho chúng ta lo ngại. Trong nguyên tắc lục hòa có “ý hòa đồng duyệt” mà! Chúng ta cần xét lại:

• Chủ tọa có vấn đề gì đây mà toàn ban không ai dám góp ý? Chủ tọa cần hồi quan phản chiếu, nhìn rõ lại mình.
• Chủ tọa không biết cách gợi ý, không khéo léo “moi” chất xám của anh chị em ra.
• Ban Huynh Trưởng Gia đình hay Ban Hướng Dẫn như vậy là thụ động quá, làm sao đưa tổ chức đi lên!

Điều này tuy hiếm xảy ra nhưng không chắc gì là không có.

Thưa anh chị em, nếu hi hữu, có “triều đình của Vũ Hầu xuất hiện, chúng ta nên sáng suốt, khéo léo và mạnh dạn điều chỉnh lại là vừa, đừng để quá muộn mà rồi có nguy cơ “mất nước” như Sở Trang vương đã từng trăn trở.

Thân ái chào các anh chị em.
BBT

430 lượt xem