Anh chị em Lam Viên thân mến.

Trong lễ Truyền đăng trại đào tạo Huấn luyện viên Phú lâu na III, Quốc nội vừa qua, đạo từ của Thượng tọa Đại diện Chư Tôn đức chứng minh, có nhắc nhở trại sinh: “Ngọn đèn từ Như Lai phải được thắp sáng mãi. Dù ngọn đèn sắc tướng đã tắt nhưng ánh sáng Như lai đã được đưa vào trong tim mình. Ngọn đèn ấy phải được thắp sáng mãi trong tâm, như vậy mới gọi là “vô tận đăng”, được thắp sáng suốt cả cuộc đời mình, như vậy mới gọi là “vô tận đăng”.

Thưa các anh chị em, chúng ta không phải là trại sinh Phú lâu na III nhưng chắc chắn cũng đã được truyền “vô tận đăng” trong một kì trại huấn luyện nào đó và lời nhắn nhủ của Chư Tôn đức chứng minh lúc ấy cũng cùng một nội dung như thế, phải không? Nhưng chúng ta có còn để nó sáng mãi trong lòng mình không hay đã tắt lịm mà mình không hay? Có thể lắm, những lúc chúng ta bực bội, giận hờn nhau là lúc ngọn đèn tâm của chúng ta đã tắt rồi đó, những lúc chúng ta giãi đãi trên bước đường phục vụ lí tưởng là lúc lời phát nguyện trong buổi lễ truyền đăng đã phai nhạt rồi đó! Có lúc chúng ta thiếu sáng suốt khi quyết định một vấn đề gì là lúc ngọn đèn tâm không ngự trị trong tâm ta rồi đó. “Vô tận đăng” là ánh sáng kì diệu, duy nhất để chiếu rọi mọi ngõ ngách của tâm hồn.

Chúng ta hãy thắp sáng mãi lên ngọn “vô tận đăng” trong lòng chúng ta để luôn luôn sáng suốt và dũng mãnh.

Khi chúng ta đang ngồi bên nhau mà tâm tư chúng ta không hướng về nhau lại loay hoay suy nghĩ vẩn vơ thì cũng là lúc ngọn đèn tâm đang lung linh trước gió. Xem chừng nhé!

Có lúc chúng ta tự nghĩ rằng, mình vẫn có đủ trí tuệ, nhưng thưa, nếu không được soi sáng bằng “vô tận đăng”, chưa hẳn là trí tuệ mà đang lạc vào “mê hồn trận” cũng nên.

Trong một buổi pháp thoại của thiền sư Nhất Hạnh tại xóm thượng (làng Mai – nước Pháp) thiền sư có nhắc nhở rất nhiều về “tâm đăng”.

“…Tâm đăng là cây đèn của lòng mình, phải thắp sáng, không những mỗi ngày một lần mà phải thắp sáng suốt ngày, thắp sáng trong mỗi giây mỗi phút vì ngọn đèn đó là để chiếu sáng hiện hữu chúng ta”.

“Dù Thầy đã truyền “vô tận đăng” rồi mà quý vị không gìn giữ thì xem như ngọn đèn ấy cũng đã bị tắt rồi”.

“…Đèn tâm thắp lên từ tâm, trở lại chiếu rọi vào tâm. Phải thắp sáng lên mới thấy được tâm của mình. Nhiều khi tâm của mình đi những nước cờ rất lạ lùng, mình không thể biết, mình tưởng là mình không như vậy. Mình có những ganh tị, giận hờn, đam mê …v.v.. mà mình không biết. Trong tất cả chúng ta luôn luôn có một ông trạng sư. Ông này luôn tìm cách bào chữa để cho ta có những cảm giác dễ chịu. Nếu không cẩn thận, không có chánh niệm ta sẽ bị đánh lừa để gây đổ vỡ và khổ đau cho chính ta và những người xung quanh, những người ta thương yêu che chở.

“ Tâm đăng nhược chiếu kỳ nguyên thể, lấy ngọn đèn tâm mà soi rọi trở lại cái bản chất, cái thể tánh của mình. Làm được như vậy thì: diệu pháp Đông Tây khả tự thành, chánh pháp mầu nhiệm tự nhiên được thành tựu thôi, dù ở phương Đông hay phương Tây…”

Anh chị em thân mến, nhớ thắp sáng mãi ngọn “vô tận đăng” trong lòng mình nhé.

Thân ái,
BBT

580 lượt xem