Mỗi năm đến ngày rằm tháng bảy, đó đây những người con thảo, cháu hiền, tự nhiên cảm thấy lòng bâng khuâng se thắt, man mác nỗi nhớ niềm thương. Lòng thương nhớ cha mẹ, thân bằng quyến thuộc hiện còn trên dương thế. Nỗi tiếc thương ông bà cha mẹ anh em đã qua đời. Để cho nỗi lòng thương nhớ được phần nào thâm trầm êm dịu, những người con thảo cháu hiền dâng trọn nén tâm hương khấn nguyện trong chiều thu Vu-lan thắng hội. Nguyện gởi tình thương nhớ theo làn khói trầm hương quyện tỏa, cầu mong đức Phật Thích-Ca, Phật A-Di-Đà, mười phương chư Phật, chư vị Bồ-Tát cùng những hồn thiêng chứng giám tấc dạ chí thành.
Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta
Nên người ta phải xót xa

Toàn thể đạo tràng cùng lắng lòng hướng về Cha Mẹ qua lời thoại “Ý niệm về Mẹ” kết hợp với sự diễn xuất của các Huynh trưởng qua Hoạt cảnh Tình Mẹ:
“ Một mái nhà tranh đơn sơ, với khu vườn, nải chuối, buồng cau ..luôn được chăm sóc bởi bàn tay người Mẹ đang làm nghề may vá, nuôi đứa con trai mình ăn học. Cậu con Trai được lên Sài Gòn học và đã thi đậu, cậu mãi miết ăn học theo lời dạy của Mẹ, mà quên rằng nơi quê nhà mẹ mình đang vò võ ngóng trông với thân thể gầy mòn và sức khỏe ngày càng suy sụp vì làm lụng vất vả, vì nỗi nhớ con da diết…
Vì con mẹ chẳng phấn son bao giờ

Cậu mỉm cười, mua một cánh hoa Hồng dành tặng Mẹ. Chuyến xe cuối trong ngày đã đưa cậu về quê, về đến nhà người đầu tiên cậu gặp không phải là Mẹ mà là một cô gái chân quê, cô bé hàng xóm ngày xưa giờ đã lớn, cô đón cậu không phải với nụ cười mà là một ánh mắt xót xa, đau đớn…
Cậu vui mừng khi gặp lại cô bé ngày xưa, hồn nhiên đưa quà như ngày nào cậu cho bé … khi nhận quà cô bé đã bật khóc nức nở…, có gì đó không ổn, cậu chạy vào nhà tìm Mẹ nhưng không thấy, cậu hỏi ‘Mẹ đâu’ … cô bé càng khóc lớn ….
… Và Cậu đã khụy xuống, khi nhìn thấy mộ của Mẹ mình … Mẹ ơi, Mẹ ơi… tiếng nấc gọi Mẹ đã lạc vào không gian, đau xé lòng người … Dù có gọi ngàn lần đi nữa, cậu vẫn không nghe được tiếng Mẹ ngày xưa, dù có mong muốn vạn lần đi nữa cậu cũng không thể nào tìm lại hình bóng Mẹ hiền… Mẹ đã ra đi, Mẹ đã ra đi. ”
Chuông chuà nhè nhẹ rơi
Tôi biết tôi mất mẹ…..
Là mất cả bầu trời…!
….. Công ơn cha mẹ, biết nói sao cho vừa! Giờ này trước ngôi Đại Hùng bửu điện trang nghiêm, thấp nén hương trầm, lòng con thành kính, chấp tay nguyện cầu. Cầu cho cha mẹ sống lâu, mẹ là tất cả nhiệm mầu thiêng liêng.



































www.gdptthegioi.org
420 lượt xem
Tin khác
Trong không khí đất trời đang chuyển sang thu, mùa Vu Lan báo hiếu đang trở về với những chiếc lá vàng, những giọt mưa đang tưới tẩm địa cầu,…
Sau khi kết thúc giai đoạn hàm thụ của Liên trại Huấn luyện Huynh Trưởng Sơ Cấp Lộc Uyển và Cấp I A Dục kéo dài từ ngày 4 tháng…
Sáng ngày mùng Tám tháng Tư năm Bính Ngọ (tức 24-5-2026), vào hồi 08g00 (GVN), tại Tổ đình Phật Ân – xã Long Đức, phường Long Thành, thành phố Đồng Nai,…
Trong khuôn khổ Tuần lễ Phật Đản PL.2570 (DL.2026) do Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tổ chức tại Tổ đình Phật Ân (Long Thành,…
GĐPT An Hoà (Cambodia) kính mừng Phật Đản PL.2570 – DL.2026 và kỷ niệm Đệ nhị Chu niên. Năm 2024, GĐPT An Hoà là đơn vị GĐPTVN đầu tiên trên…