QUÊ HƯƠNG ĐẸP ĐẾN LẠ THƯỜNG

Nhảy giây tung mình trong vòng xoáy
Nửa đời nhìn lại vẫn còn quay.

Cái thú quê mình thật thân thiết
Em bé chăn trâu viết lại đời…

Ruộng quê bát ngát nhìn xanh mướt
Vùng vẫy say sưa nước non nhà…

Tung tăng cánh diều nhẹ trong gió
Tuổi thơ vui thích như cánh cò…

Khóm trúc làng quê chiều về xóm
Đàn cừu mừng vui được chăm nom…

Đồi cát Mũi Né Phan Thiết đây
Gánh nặng hai vai Mẹ đã trầy…

Quê Hương non nước hữu tình
Ngàn năm còn mãi bóng hình trong ta.

Nặng gánh Giang Sơn Nam, Trung, Bắc
Vai Mẹ sờn mãi nhắc nhở con.

Cốc nước Mẹ cho con ấm lòng
Bây giờ xa cách mãi hoài mong…

Một mình tay chống tay chèo
Xuôi theo vận nước khó nghèo do ai?

Phá Tam Giang nhẹ nhàng chiều đến
Rất êm đềm như bến bình an.

Nhiếp ảnh gia: Jeffry Suriantou
Lời thơ: Trầm Hương Thơ

887 lượt xem