GỬI HƯƠNG CHO GIÓ
Ta hàn sĩ suốt đời đạp tuyết
Tầm mai em có biết không em?
Im lặng rừng, mịt mù sương tuyết
Nhành thơm còn ẩn dấu mãi trong tim!
Em cứ tìm, còn ta thì mãi đợi
Bước luân hành mòn mỏi chốn nhân gian
Dừng đi thôi, nẻo về xưa còn đó
Để cùng ta, tùng biếc giữa trăng ngàn.
Xuân lại về, có ai chờ, ai đợi
Có ai cười, ai khóc với mưa xuân
Chuyện trần gian, muôn đời dòng sông bạc
Mảnh trăng gầy, đáy nước vẫn lung linh!
Thôn Tăng
1023 lượt xem
Tin khác
Nam Mô Lâm-tỳ-ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Mỗi độ tháng tư mùa sen nở lại về, lòng người…
HƯƠNG HIỆP KỴ Vọng từ trùng khơi, áo Lam ngời Tiền nhân mở lối, giữa mù khơi Khai sáng ngát hương hoa sen trắng Chốn Già Lam vọng tiếng chuông…
Kính lạy các bậc Tiền Nhân
Chúng con về Hiệp Kỵ
Ngày về nguồn, gốc cội thiêng liêng
Nhớ thuở xa xưa mạng mạch thống truyền
Ơn đức lớn bậc khai đường, mở lối…
NAI GIÓ VÀ CỎ MẬT Thành Ba La Nại thuở xưa Có vườn ngự uyển của vua trong này Ông làm vườn chăm chỉ thay Hàng ngày chăm sóc…
TVGĐPT – Vua Trần Nhân Tông[1] là một minh quân đời thứ 3 triều Trần. Từ lúc còn là Thái tử, Ngài đã được vua cha cho học Thiền cùng…



