Gút gì đây.?

Trong giờ thư giản anh trại phó đi một vòng để thăm và kiểm tra quy cách sinh hoạt của trại sinh, nhận thấy có nhiều lều trại cá nhân không được đẹp như bị chùng hoặc không đúng quy cách nên đề nghị anh Đời sống trại cho sửa lại. Dừng chân trước một lều, vừa giúp một chị trại sinh kéo căng dây và đóng lại cọc cho đúng độ nghiên anh phát hiện đầu dây trại đều được buộc chứ không phải gút. Anh hỏi:
– Để đóng trại chị dùng các gút gi?

Chị trại sinh ngập ngừng trả lời.
– …Dạ.. dạ.. gút… cột ạ !

Ở một trại khác cũng một trại sinh xem ra lớn tuổi, anh trại phó hỏi.
– Để buộc dây vào cọc chị dùng gút gì ?
– Dạ.. gút… chịu ạ !
Gút gì thì có thể tra cứu chứ còn gút “gút cột”, và “gút chịu” thì anh trại phó chỉ có nước than trời.

Bài tập chạy !

Sau câu chuyện đầu ngày, anh Trại trưởng thấy trại sinh một lần tập họp hay kéo rê chậm chạp, thiếu khí thế không thể hiện được tinh thần trại huấn luyện nên đã tập lại bài tập học bằng cách sau khi hô tan hàng đếm mười tiếng phải có mặt tại hàng. Sau hai lần thao dợt tinh thần trại sinh có vẻ phấn chấn, tươi tỉnh lanh lẹ hơn, thấy thế anh đề nghị thực tập một lần nữa thì tất cả trại sinh vừa thở, vừa trả lời,
– Dạ.. thôi ạ!

Tiết mục văn nghệ “hấp dẫn nhất”!

Đêm thứ hai trên đất trại BQT cho tổ chức một đêm văn nghệ “mini” tưởng rằng cho vui thôi ai ngờ lại hào hứng, sôi nổi quá trời. Khỏi nói thì ai cũng thấy biểu diễn thời trang của anh Minh Đạt và anh Nhật Thường đúng là mốt… kinh di ! Ngoài những tiết mục đầy ấp tiếng cười thì cũng có tiết mục sâu lắng gây xúc động như bài hát “Dấu chấm hỏi”. Đặc biệt tiết mục múa “Cái trống cơm” được vỗ tay tán thưởng nhiều nhất. Phóng viên chậm hiểu không biết vì sao mà khán giả reo hò dữ rứa. đến khi thưởng thức kỷ thì tá hỏa là các diễn viên múa không mang trống cơm mà là trống …thật !.. Còn các chuyện khác nữa không kịp kể, hẹn các bạn vào bản tin kế tiếp.

PV “Xe Lửa”

633 lượt xem