ĐÓA HOA VÔ THƯỜNG (tt)

 Khóa Tu Bát Quan Trai Bậc Lực GĐPT Việt Nam kỳ III Ngày 14,15/ 10/2017

              ĐOẢN KHÚC 4 : GIỌT MƯA THU – TÔI ĐÃ NHÌN THẤY MỘT CẦU VỒNG

Anh chị em ơi ! Sài gòn mưa ầm ào mấy hôm trước, bỗng dưng tạnh hẳn trong đêm và ngày ACE hội tụ.

Trên những tán cây còn trĩu nặng những hạt mưa cuối mùa của miền nam bộ. Bầu trời đã hửng nắng vàng vàng màu thu, không khí dịu mát khác với cái oi nồng thường nhật của Sài Gòn thành phố náo nhiệt nhất Việt Nam. Hơn hai trăm hai mươi hai Lam viên huynh trưởng tu học bậc Lực từ khắp mọi miền đất nước hẹn nhau về Tuệ Quang, lòng cầu đạo học Phật có lẽ đã động lòng thương đến Chư Thiên. Nên mưa đã hòa – gió đã tạnh. Thỉnh thoảng những đợt mưa bóng mây rắc réo rơi trên mái tôn xào xạt tiếng mưa cũng đầy thiền vị.

Với bao nhiêu con người như thế, sắp xếp trôi chảy từ những ngày chuẩn bị chi đến thành công viên mãn là một thách thức khó khăn vô cùng. Tôi thật sự cảm phục đức tính hy hiến vì tổ chức Áo Lam của quý anh, chị trong ban tổ chức mà trọng tâm là Ban nghiên huấn TW GĐPTVN. Có bao nhiêu mỹ từ cũng không đủ để khâm khen bởi đã lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được ngọn lửa tình yêu nồng nàn được nhen nhóm trở lại. Yêu sao những mái đầu bạc phơ, yêu sao những anh chị thân bệnh vẫn cố dự tu cho bằng đươc. Yêu lắm Áo Lam ơi đã đồng hành cùng ta một đời tuổi trẻ, sờn vai mấy chiếc, chật ngắn mấy lần… Ngọn lửa tàn những buổi trại trường nguội dần theo tháng năm ngoại ma, nội chướng. Ánh đuốc Tâm Minh lại bừng cháy lên để tôi nhìn thấy một cầu vồng hy vọng. Ở đó Viên Ngọc Trai anh sáng lung linh tôi tin ở anh sự nhiệt huyết hy hiến cho tổ chức đang sục sôi trong huyết quản. Ở đó em thấy sự tận tụy của anh Nguyễn Văn Nuôi, phụ tá Ủy viên nghiên huấn TW GĐPTVN dù anh đã gần bảy chục tuổi. Quý anh chị UV ngành Thanh Nam, Nữ mấy Tôi bồi hồi giá như quê mình ngọn đuốc ấy được quý anh chị thắp sáng lên…

Cầu vồng túc duyên ấy được treo lên trên núi đồi cho nhân đôi những hùng tâm tráng chí. Lời dạy của quý ngài từng câu từng lời xoáy sâu vào nghĩa lý… Các Anh Chị có thuận duyên có phúc lành huân tu một ngày Xuất Gia gieo duyên – Bát quan trai giới. Quý ngài giảng sư đã đem hết những sở trường bằng nhiều phương pháp truyền thụ yếu chỉ của Kinh. Quý A.C như đang cởi Rồng hãy cố gắng lượm được hạt Long Châu mang về phụng sự cho tổ chức, chứ đừng mang những vảy Rồng về làm trang sức cho lộng lẫy chứ chẳng được gì!!! Thật vây! Mấy ngày qua thúc liễm thân tâm, giọt nước pháp như mưa thu dạt dào rơi trên lá, lá vàng tùy thuận buông mình nhờ gió cuốn đi, duyên vừa bặt dứt. Loài sâu bướm ngủ yên nay cựa mình nảy nở chớp chớp đôi cánh muôn màu đậu trên tàn lá khô vừa rụng. Là duyên để loài côn trùng khác cuộn mình làm tổ là nhà của chúng sinh hữu tình trú đông… Ai hỏi lá có buồn không Cành xưa có nhớ có mong ngày về Bởi thu gọi bướm trở về Thân sâu chuyển hóa bến mê giả từ…

Mọi hiện tượng sum la nhật nguyệt – vũ trụ càn khôn cũng thế ! Hãy nhìn qua một hạt sương trên đầu ngọn cỏ, thấy lung linh những sắc cầu vồng lấp lánh. Nói nước chứa cầu vồng không đúng, nhưng thiếu nước sẽ không có cầu vòng. Nói nắng chứa cầu vồng trong đó, cũng không đúng nhưng thiếu nắng sao có được bảy sắc cầu vồng. Chân lý thật giản đơn các Anh chị đã dùng ánh sáng của thân giáo rọi vào chúng em thành những sắc cầu vồng, và em đã thấy chiếc cầu vồng như thế ở thiền viện Tuệ Quang một chiều thu nắng nhẹ. Kính mong quý anh chân cứng đá mềm để mãi là hoa tiêu trên thuyền Lam vượt biển lớn. Thân thương mãi mãi thân thương…

ĐOẢN KHÚC 5 : ĐÓA HOA VÔ THƯỜNG.

Sắp đến giờ chia tay, sao cứ bồi hồi đến lạ, già lắm rồi con tim ơi… Tôi thấy quý anh nụ cười tươi lắm nhưng mắt thì ươn ướt của xúc cảm trào dâng. Tôi nhắm mắt nghe anh trai ở Đà Nẵng hát lý mười thương phiên bản Áo Lam mượt mà da diết… Một thương em mặc áo lam Hai á thương, hai thương mà chiếc nón quai tầm em đeo… Ba á thương… Tình là tang tình ố tang ố tang tình tang…

Không có một tổ chức nào ngang tầm với tổ chức Áo Lam GĐPT dọc dài cho đến ngày này và vươn tầm ra khắp thế giới. Xây dựng trên châm ngôn Bi – Trí – Dũng, tình thương được đặt lên hàng đầu. Thật vậy không có tình thương không thể duy trì tổ chức bởi thế nên có danh xưng Gia đình. Chúng ta là một gia đình, nhiều gia đình thành một đại gia đình thế đó. Kết khóa tu xả giới xong, toàn bộ ACE thay bộ đồng phục truyền thống GĐPT trang nghiêm tề chỉnh, bài ca Sen Trắng cử lên trầm hùng đâu đâu cũng thấy những nụ cười rạng rỡ, sức sống người Phật tử lại bừng bừng khí thế.

Giờ trai tăng cúng dường mấy trăm đoàn viên huynh trưởng phật tử chắp tay trang nghiêm quy hướng về quý Ngài thạc đức thiền tăng, quý Ni sư đoan nghiêm phạm hạnh thành kính dâng lời tác bạch… Vẩn anh Ngọc Trai thay mặt cho đại chúng đa văn lưu loát tuôn trào như suối chảy thông reo, liền mạch như thêu hoa dệt gấm. Lời thành tâm tha thiết mong cầu, tri ân tứ chúng quý ngài đã ai lân từ bi mẫn nạp và ban lời pháp nhủ sách tấn tiến tu. Buổi lễ Trai Tăng cúng dường thật ấm áp và vi diệu pháp âm, trời nhỏ những giọt mưa phùn tưới mát không gian ánh nắng vẫn xuyên qua nhìn đẹp như võng mạn đà khói hương huyền ảo. Chia tay ư chẳng ai muốn cả, cứ trù trừ muốn nghe muốn hát mãi, nhìn nhau mãi.

Các đoàn lần lượt góp ý chia sẻ cảm ơn GĐPT Đức Viên các em quá tuyệt vời hộ giới Bát quan trai, trợ giúp tận tình cho giới tử thân trú an tịnh để an tâm tu tập hoàn thành khóa tu hoàn mãn. Tán thán và công đức quý anh chị trong Ban hộ giới, ban tổ chức đã hoạch định và tổ chức thành công. Tất cả đều xúc động không nói thành lời khi nhắc nhở lại những nghĩa cử cao đẹp của quý ngài Hội đồng thượng thủ Bản Thệ Tăng già, quý ngài Cố Vấn Giáo Hạnh GĐPT VN, Quý ân sư truyền giới, Quý ngài Giảng Sư… Đã không ngại khó khăn thời tiết nắng mưa thất thường, thân suy lão trượng vì thương tưởng chúng con và trăn trở cho tương lai của Nhà Lam sen trắng mà quang lâm giới trường Tuệ Quang nhắc nhở sách tấn tặng quà kinh sách cho toàn thể chúng con. Biết nói sao cho vừa chúng con nguyện khắc nhớ. Càng trôi về những phút cuối tâm tư càng bịn rịn hơn…

Tôi được một chị Lam viên nhờ anh trưởng chuyển tặng một đóa hoa sứ trắng.

Đóa hoa rụng mới sáng nay cuống còn tươi rói hương vẫn còn thơm tho.

Hoa muốn nói điều gì nhỉ?

Áo lam ơi! hoa không đợi anh

Đã cháy hương tỏa hết ngày xanh

Rồi rơi khe khẽ về đất mẹ

Thoảng hoặc có người thương quét nhanh…

Cũng có thể đóa hoa vẫn nghĩ mình vẫn còn tươi nguyên mới nếu con người biết thương mến nhau…

Em tên đóa vô thường

Xin tặng một lời thương

Trắng trong tình viễn xứ Lam hiền thôi vấn vương.

Tặng nhau một đóa vô thường

Vòng tròn thân ái dây thương chẳng rời

Sắt gan xin chớ đừng buồn

Hẹn ngày gặp lại vô thường tùy duyên…

Vạn Tuệ – Nguyễn Tấn Trí

 

341 lượt xem