Quê hương bão lụt nữa rồi!

Quê hương bão lụt nữa rồi

Chìm trong biển nước nổi trôi vô bờ

Nhà tan cửa nát xác xơ

Điêu linh thống khổ dại khờ hồn đau

Miền Trung đã nát con tàu

Miền Bắc lại đẫm một bầu thê lương

Miền Nam ảnh hưởng thất thường

Đâu đâu cũng ngập nghẽn đường vỡ đê

Đất chùi núi lở đèo kè

Cái chết cái sống kết bè trôi đi

Đâu riêng vùng thấp nói gì

Trên cao vùng núi cấp kỳ nước tuôn

Tuôn nhà tuôn cửa tuôn đường

Thôn quê thành thị phố phường tiêu sơ

Nước ơi là nước dại khờ

Lụt ơi là lụt ơ hờ thế kia

Đớn đau thống khổ ai chia

Mỗi năm lại đến không lìa là sao

Chưa nghe có một năm nào

Quê hương không lụt không trào nổi trôi

Lại còn bão dọa ngoài khơi

Tiến vào tiêu nữa đứng ngồi không yên

Quê hương ta có Ba Miền

Mỗi Miền đều có oan khiên hãi hùng

Oan khiên riêng, oan khiên chung

Riêng – Chung ập phủ vô cùng đớn đau

Chia sao cho hết con tàu

Sẻ sao cho cạn niềm đau nặng oằn

Vậy mà lũ lụt mỗi năm

Ruột khô tim thắt hỡi tằm còn tơ!

18-10-2017

Mặc Giang

**************

Tiếng gọi Miền Trung

Miền Trung khúc ruột nặng tình

Thương nhau từ thuở mới sinh ra đời

Nhớ nhau từ độ nằm nôi

Trong vòng tay Mẹ cõm còi lớn lên

Thân Cha tàn tạ ruộng đồng

Xuống sông tác biển bắt còng trèo non

Đói lòng mượn cháo thay cơm

Ngô khoai đắp đổi héo mòn thịt da

Nắng thì đổ lửa thở ra

Mưa thì lũ lụt cửa nhà tan hoang

Vậy mà bão lụt mỗi năm

Khô cây trốc cội xót tằm kéo tơ

Mưa tuôn lũ cuốn xác xơ

Màn trời chiếu đất dại khờ hồn đau

Cả năm vắt sức dãi dầu

Trôi sông đổ biển ôm đầu bó tay

Người dân thống nỗi đọa đày

Miền Trung ơi hỡi nỗi này tình kia

Vậy mà khúc ruột không lìa

Nhìn nhau ngấn lệ sẻ chia đoạn đành

Khổ từ mái tóc còn xanh

Đến nay bạc trắng tròng trành ra mo

Cảm ơn nghĩa cử ai cho

Một miếng khi đói bằng kho khi đầy

Lòng vàng mong mỏi góp tay

Xin vang tiếng gọi tỏ bày Miền Trung.

Ngày 08-11-2017

TNT Mặc Giang

214 lượt xem