Buổi trưa, trong khi các đội nghỉ ngơi thì Tí và Tèo rủ nhau lội xuống ruộng bắt cá lia thia, xong bỏ vào trong bọc nylon chứa nước định đem về nhà nuôi. Trên đường về ba lô bị thấm nước ướt nhẹp. Huynh trưởng kêu dừng xe lại kiểm soát thì thấy bọc cá nằm trong ba lô bị xì nước, anh nghiêm sắc mặt:
– Hai em phải phóng sanh những con cá này cho anh, ai đời Phật tử đi trại mà bắt cua, bắt cá.
Tèo và Tí tiện tay quăng bịt cá xuống cánh đồng bên đường, huynh trưởng kêu hai em xuống đồng nhặt lên vì không mở bọc làm sao mà cá bơi ra được. Tí Tèo vén bụi cỏ xuống lượm bịt cá lên, Tèo nói:
– Cũng không mở bọc được đâu anh ơi!
– Sao vậy?
– Dạ tại ruộng này khô queo không có nước.
Huynh trưởng ngồi xuống đất vẽ một dấu đi đường rồi hỏi:
– Các em có biết dấu này tên gì không?
– Dạ biết, trở lại đường cũ
Huynh trưởng lại vẽ ký hiệu dòng sông có nước, Tí Tèo hiểu ý trả lời:
– Trở lại đường cũ, thả cá xuống sông.
Huynh trưởng gật đầu:
– Thông minh! các em làm ngay đi.
Tí liến thoắng:
– Phen này tụi em đến dòng nước thả cá mà khỏi mắc công phải mở bọc nylon.
Huynh trưởng:
– Trời đất !!!!
1157 lượt xem
Tin khác
Trên chuyến xe về thăm quê hương miền Tây, Trưởng HCC ngồi vào hàng ghế chật chội, bên cạnh một cô hàng – có lẽ là buôn chuyến – chung quanh toàn là hàng hóa, không cục cựa gì được…
Một đời người Huynh Trưởng, nếu không tính các trại huấn luyện Chăn Đàn Tuyết Sơn, Đội/Chúng Trưởng Anoma – Ni Liên của thời Đoàn Sinh thì sẽ trải qua 4 trại…
Chuyện không thể nào từ chối, anh hoan hỷ đảm nhiệm thông suốt việc dẫn lễ cho tang sự cho đến trưa ngày áp cuối đám tang (tức ngày hôm sau thì di quan), cũng nhằm ngày bên nhà người bà con anh chính thức tổ chức hôn lễ. Không sao cả!…
KHÓ QUÁ… BỎ QUA! Ngày kia có một Huynh Trưởng GĐPT nọ làm chủ lễ buổi sám hối thường kỳ của toàn thể đơn vị Gia Đình đêm 14 âm…
Nghe con được biểu diễn văn nghệ cúng dường Phật Đản ở chùa, mẹ hoan hỷ lắm, tắm rửa, ăn cơm, thay áo quần đẹp đến chùa sớm hơn mọi khi để có vị trí thoải mái xem buổi trình diễn…