Chín mươi ba năm Chấn Hưng Phật Giáo – Năm mươi năm Pháp Nạn

Chín mươi ba năm ngày khởi xuất phong trào “Chấn Hưng Phật Giáo” hay năm mươi năm Pháp Nạn kể từ mùa Phật Đản năm 1963 cũng chỉ là những mốc giới thời gian tương đối được lịch sử khắc ghi. Đối với người Huynh Trưởng và Đoàn Sinh Gia Đình Phật Tử Việt Nam kinh qua chừng ấy tháng năm đã cho ta thấy biết điều gì? Tốt xấu ra sao? Tiếp đến ta phải hành hoạt như thế nào để giải trừ nạn tai đem lại lợi lạc an vui cho ta và cho người, lợi lạc cả hai hầu “góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo”.

93 NĂM CHẤN HƯNG PHẬT GIÁO:

Để chấn hưng Phật Giáo, để phục vụ đất nước, quý ngài đã chủ trương:

Trong thì: Cũng cố giáo quyền; trang nghiêm Giáo Hội; thanh tịnh Tăng Đoàn. Cụ thể: Lần lượt thành lập 6 Tập Đoàn Phật Giáo trong khuôn khổ luật định từ trung ương đến các tỉnh/thị; quận/huyện; xã, thôn; phường, khóm. Mở các tu viện, tòng lâm đào tạo Tăng tài. Mở mang hệ thống hoằng pháp trong quần chúng. Phổ cập Phật học trong hệ thống giáo dục thế học Bồ Đề từ hạ tầng thôn xóm đến cấp trung học, cao đẳng và đại học. Mở các trung tâm huấn nghiệp, các cô nhi viện, ký nhi viện, dưỡng lão viện, các quán cơm xã hội v.v… để góp phần xây dựng, ổn định và phát triển xã hội.

Ngoài thì: Mở mang dân trí; cải thiện nhân sinh; thực hiện dân quyền. Cụ thể: Biến các tu viện, tòng lâm, chùa, tổ đình thành các trường gia giáo học Phật. Nhà nhà đều học, người người đều học. Mở các nhà in, phiên dịch, biên soạn kinh sách bằng chữ quốc ngữ, bài trừ đồng bóng, mê tín dị đoan trong khuôn khổ nội bộ, phát triển chánh tín.

Đó là những tiêu chí cần và đủ để chấn hưng Phật Giáo, cải thiện xã hội và phát triển đất nước. Do sự tranh chấp khốc liệt của các thế lực chánh trị đã để lại những bài học đầy máu lệ thương đau cho cả cộng đồng dân tộc, nhưng đây là những tinh ba của văn hóa, văn minh đã đưa tổ quốc vươn mình lên tầm quốc tế. Việt Nam là trung tâm nghiên cứu cuốn hút các nhà viết sử, các nhà xã hội học, nhân chủng học, tôn giáo học tham gia nghiên cứu, phân tách, đánh giá với những thành quả được lịch sử chứng minh.

50 NĂM PHÁP NẠN:

Nhận xét, đánh giá sự ra đời, trưởng thành và sụp đổ của nền Đệ Nhất Cộng Hòa miền Nam Việt Nam là công việc của nhà viết sử. Người Phật Tử, nhất là Huynh Trưởng và Đoàn Sinh Gia Đình Phật Tử Việt Nam tin vào nhân quả duyên sanh, luân hồi nghiệp báo nên không có định kiến thù hằn hay tôn vinh chế độ và cá nhân những con người tham chính.

Hiệp định Gènever 1954 chia đôi hai miền đất nước, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới. Miền Bắc lấy tên là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do ông Hồ Chí Minh và Đảng Lao Động Việt Nam lãnh đạo. Miền Nam nằm trong khối Liên Hiệp Pháp do cựu hoàng Bão Đại lãnh đạo. Nhưng ông Bảo Đại lại ở bên Pháp. Ông giao cho Thủ Tướng Ngô Đình Diệm làm Thủ Tướng.

Ông Ngô Đình Diệm tiến hành trưng cầu dân ý truất phế cựu hoàng Bảo Đại, đưa ông lên làm Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hòa theo thể chế độc lập tự do, không có nghĩa vụ phải thi hành hiệp định Gènever 1954.

Ông nổ lực kiến tạo miền Nam giàu mạnh và xây dựng phòng tuyến chống Cộng bằng cách phát triển đạo Thiên Chúa và cả nể trao cho anh mình là Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục, kẻ có quá nhiều tham vọng, muốn trở thành Hồng Y Giáo Chủ, đưa Thiên Chúa Giáo nước ta lên hàng quốc giáo. Đây là một trong những nguyên nhân làm mất niềm tin trong quần chúng vào nền Đệ Nhất Cộng Hòa còn quá non trẻ. Báo Hongkong Tiger Standard tiết lộ: Trong một hội nghị tôn giáo quốc tế, Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục đã không ngần ngại đọc một tham luận về việc phát triển Thiên Chúa Giáo tại Việt Nam đã đến giai đoạn cực thịnh. Ông nhấn mạnh, Phật Giáo Việt Nam đã tự hủy diệt dần mòn mà đến nay không còn dấu hiệu gì chứng tỏ là một tôn giáo đang sinh hoạt.

Chính sách Dinh Điền là một chính sách an sinh hay, nhưng người thực hiện đã biến nó thành nơi tập trung lưu đày người dân nghèo không chịu theo Thiên Chúa Giáo.

Huế là vùng đất truyền thống Phật Giáo. Tòng lâm, chùa chiền, tu viện, Tổ đình ở Huế tọa lạc ở những nơi an tĩnh, phong cảnh hữu tình, kiến trúc giản dị. Tăng Ni, tín đồ Phật Giáo tôn trọng cuộc sống thanh bần cao cả, chăm học, siêng tu. Phật Tử đến chùa là để tu học gieo nhân hạnh giải thoát, giác ngộ; không khoa trương ồn ào, không áo quần se sua chưng diện; không lễ bái cầu phước, thiêu đốt giấy tiền vàng mả hương nhang mù mịt.

Ngày Phật Đản, dân chúng làm xe hoa rước Phật, làm lễ tưởng niệm đản sanh có quay phim, ghi âm, tường thuật trên đài phát thanh để đồng báo Phật Tử và dân chúng không có điều kiện tham dự, ở nhà có thể mở radio để nghe. Ngoài ra, để tỏ lòng tôn kính, thi thiết báo ân chư Phật, ngày Phật Đản nhà nhà nô nức kiến đàn rước Phật Đản sanh, treo cờ, dâng hoa, phóng sanh, phóng đăng… với tất cả tâm thành. Điều ấy đã trở thành thông lệ.

Đột nhiên vào lúc 20 giờ ngày 6-5-1963 (nhằm ngày 13 tháng 4 năm Quý Mão), một điện văn từ văn phòng Tổng Thống Phủ đánh ra Thừa Thiên “không cho treo cờ Phật Giáo”!

Tin nầy vừa loan ra, gặp ngay sự phản ứng của 5 cấp Trị Sự Phật Giáo trên toàn quốc. Sáng ngày 7-5-1963 tức ngày 14-4 Quý Mão, Hòa Thượng Hội Chủ Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam cùng 4 Thượng Tọa: Thích Mật Nguyện,Thích Trí Quang, Thích Mật Hiển và Thích Thiện Siêu đã đến tòa tỉnh trưởng Thừa Thiên phản đối quyết định của chính phủ tại Sài Gòn nhưng không có kết quả. Ngược lại, vào lúc 14 giờ, tòa tỉnh trưởng ra lịnh cho nhân viên công lực tiến hành triệt hạ cờ Phật Giáo. Việc nầy gây căm phẫn không những cho tín đồ Phật Giáo mà người thờ cúng ông bà cũng thấy bị xúc phạm.

Theo thông lệ hàng năm, sáng rằm tháng tư, đồng bào Phật Tử và Huynh Trưởng, Đoàn Sinh Gia Đình Phật Tử hàng ngũ chỉnh tề để rước Phật từ chùa Diệu Đế về lễ đài chính tại chùa Từ Đàm của Tỉnh Hội. Trên lộ trình, có một số biểu ngữ phản đối được trương lên nhưng ngài Thích Mật Nguyện và ngài Thích Trí Quang ra lịnh thu hồi vì Tổng Hội không có chủ trương. Quý ngài luôn kêu gọi Phật Giáo Đồ bình tỉnh, yên lặng và chờ đợi sự hiểu biết hơn của tòa tỉnh trưởng Thừa Thiên và chính phủ tại Sài Gòn.

Khi đoàn rước Phật về đến Từ Đàm, trước khi cử hành đại lễ, ngài Thích Đôn Hậu yêu cầu ngài Thích Trí Quang giải thích diễn tiến việc rước Phật trước sự chứng kiến của chánh quyền tham dự.

Ngài Trí Quang và ngài Mật Nguyện tường trình như trên và cho trình các biểu ngữ đã tịch thu như: “CỜ PHẬT GIÁO QUỐC TẾ KHÔNG THỂ BỊ TRIỆT HẠ – PHẬT GIÁO ĐỒ NHẤT TÂM BẢO VỆ CHÁNH PHÁP DÙ PHẢI HY SINH – PHẬT GIÁO ĐỒ CHỈ ỦNG HỘ CHÍNH SÁCH BÌNH ĐẲNG TÔN GIÁO – YÊU CẦU CHÍNH PHỦ THI HÀNH CHÍNH SÁCH BÌNH ĐẲNG TÔN GIÁO – CHÚNG TÔI ĐÃ ĐẾN LÚC BỊ BẮT BUỘC PHẢI TRANH ĐẤU CHO CHỦ TRƯƠNG TÔN GIÁO BÌNH ĐẲNG – CHÚNG TÔI KHÔNG TỪ CHỐI MỘT SỰ HY SINH NÀO”. Và quý thầy kết luận: “Nguyên vọng của Phật Giáo Đồ là chánh đáng, có tính cách xây dựng, không những có lợi cho Phật Giáo mà còn có lợi cho các tôn giáo khác”.

Đến đây, ngài Thích Đôn Hậu bắt đầu khóa lễ Phật Đản. Cho đến khi hoàn mãn khóa lễ, Phật Tử lần lượt ra về không có gì trở ngại…

THỊ NGUYÊN

Còn tiếp…

406 lượt xem