Mẫu chuyện đạo và Mẩu chuyện Tiền thân là hai môn học trong bộ môn Phật Pháp. Mẫu Truyện đạo làm hiện lộ chân tướng pháp môn tu, làm hành giả quét sạch được mê si cấu nhiểm thấy được đạo ý rồi hạ thủ tu trì, xa lìa vô minh mê mờ mở cửa huệ trí.

Chuyện Tiền thân là nói về nhân quả duyên sanh nghiệp báo phải trả không sai chạy cốt chúng sanh sợ khổ quả mà hành động gieo nhân tốt tạo hạnh lành, cải sửa nghiệp duyên, hoàn cảnh môi trường để kiến tạo một xã hội sạch đẹp an lạc từ bây giờ và tương lai góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo. Khi hướng dẫn hai môn nầy Huynh Trưởng phải giới thiệu, nhân vật không gian, thời gian xảy ra câu chuyện. Thính chúng gồm những ai. Đại ý nội dung nói gì. Xuất xứ của câu chuyện. Cốt ghi khắc vào tâm hồn các em sự tín kính Pháp bảo và gia tâm hộ trì.

Phật độ kẻ tà kiến:

ƯƠNG QUẬT MA.

(Trích từ bộ kinh Tăng Nhất A Hàm, Phẩm Lực số 38, Kinh số 6)

Kinh thuật lại rằng một hôm Phật ngự tại vườn Cấp Cô Độc, Các Tỳ kheo vào thành khất thực trở về báo lên đức Thế Tôn rằng dân chúng tụ tập tại cổng thành rất đông yêu cầu vua Ba Tư Nặc phải dẹp loạn ƯƠNG QUẬT MA. Đây là một người cực ác có sức thần thông mỗi ngày đều đón giết người ở một khu vắng ngoại thành. Khi giết người y chặt lấy một ngón tay xâu làm tràng hoa gọi là chỉ man.

Nghe xong Thế Tôn nhắm hướng ƯƠNG QUẬT MA xuất hiện mà đi. Dân chúng ra cản đường vì sợ Cù Đàm mang hoạ. Nhưng Thế Tôn vẫn lặng lẻ tiến bước. Khi đó mẹ ƯƠNG QUẬT MA mang cơm đến cho ông. Trong lúc ƯƠNG QUẬT MA đếm đi đếm lại những ngón tay thì thấy thiếu một ngón. Lại nhớ lời thầy dạy người nào can đảm giết mẹ thì sẽ được sanh thiên. Như vậy đã đến lúc có ngón tay của mẹ tràng chỉ man đủ số. Ương Quật Ma một tay nắm tóc mẹ một tay cầm kiếm định giết thì thấy một luồng hào quang chiếu sáng cả mọi vật một cách dị thường nên hỏi mẹ: Ánh sáng gì lạ thường đến thế? Mẹ ông đáp đó là ánh sáng của Phật. Ương Quật Ma lại nhớ lời thầy: Giết Cù Đàm là một thắng duyên sanh thiên nên bảo mẹ: Mẹ hãy ở đây con giết Cù Đàm rồi hãy ăn sau.

Thấy Thế Tôn ung dung trên đường, Ương Quật Ma rút gươm triển khai thần thông chạy theo giết Thế Tôn, nhưng không thể nào chạy kịp nên lên tiếng gọi:

– Dừng lại Sa Môn! Dừng lại Sa Môn! Thế Tôn đáp:
– Ta đã dừng lại từ lâu rồi, còn ông chẳng chịu dừng.

Ương Quật Ma vừa chạy theo vừa nói:
– Ông cứ đi mà bảo tôi là dừng, còn nói tôi không dừng. Thế Tôn đáp:
– Ta đã dừng tâm sát hại chúng sanh. Còn ông đang theo đuổi việc cực ác mà chẳng dừng lại tâm nầy. Ương Quật Ma nhớ lại sách vở Phạm Chí có nói rằng: Như Lai ra đời rất khó gặp. Gặp chắc là được độ. Sa Môn là Như Lai là Cù Đàm mới có thần thông như thế nầy chứ không là ai khác nên bảo:

– Nay tôi xin quăng dao, Ngài hãy vì tôi mà nói nghĩa vi diệu cho tôi xuất gia theo ngài làm sa môn. Phật dạy:
– Thiện tai Tỳ Kheo.

Ương Quật Ma sung sướng quá đổi nhìn lại thân mình, đầu tròn áo vuông, thân thể sạch đẹp, lại nghe Phật nói pháp, ông sáng tỏ đạo ý, theo chân Phật vào thành.

Lát sau vua Ba Tư Nặc đến thăm Như Lai với quân binh hùng hậu. Phật hỏi:
– Đại Vương đi đâu mà quân binh nghiêm túc thế?
– Bạch Thế Tôn con đi tiểu trừ giặc Ương Quật Ma. Phật bảo:
– Nếu ngài thấy Ương Quật Ma lòng tin kiên cố xuất gia học đạo thì vua sẽ làm gì? Vua bạch:
– Được như vậy còn gì bằng, con sẽ thừa sự cúng dường, tuỳ thời lễ bái.

Thế Tôn chỉ cho Vua vị Tỳ kheo đang chánh thân đoan toạ vào thiền cạnh ngài là Ương Quật Ma. Vua toát mồ hôi lông tóc dựng ngược. Phật trấn an:

– Vua chớ sợ cứ đến trước muốn hỏi gì tuỳ ý.
Vua hỏi:
– Ngài họ gì?
– Tôi họ Già mẹ tên mãn Túc. Vua vui mừng cúi lạy ngồi một bên và bảo:
– Khéo vui trong chánh pháp, hành phạm hạnh thanh tịnh. Tôi xin cung phụng tứ sự cúng dường. Lác sau vua từ giả Thế Tôn ra về.

Không bao lâu sau Ương Quật Ma chứng A La Hán quả. Một hôm vào thành khất thực ông gặp một phụ nữ sanh khó khóc la thảm thiết… Ông liền quay về bạch Phật, Phật dạy: Thầy nên đến chỗ ấy và nói rằng: “Từ khi tôi sanh ra trong dòng hiền thánh đến nay chưa hề sát sanh đem lời chân thành nầy khiến bà ấy sanh nhẹ nhàng. Ương Quật Ma liền đến chỗ ấy và tuyên xướng như vậy. Người phụ nữ sinh ngay. Trên đường trở về dân chúng nhìn biết ngài là Ương Quật Ma nên họ lấy ngói đá đao gậy dao kiếm đánh đâm ngài trọng thương. Nhưng ông hoan hỷ trả nghiệp và xin Như lai được xã báo thân. Phật nhận lời. Thấy vậy chư Tỳ Kheo bạch Phật:

– Ương Quật Ma đã tạo công đức gì mà nay gặp đủ thắng duyên tài trí thông minh. Đã giết hại chúng sanh rất nhiều mà được phước gặp Như Lai còn chứng thánh quả. Phật dạy:

– Vào thời hiền kiếp quá khứ có đức Phật Ca Diếp. khi ngài nhập diệt ở cỏi Diêm Phù Đề, có vua Đại Quá thống lĩnh cả tám vạn cung phi mỹ nữ mà lại không có con. Do vậy nhà vua cầu đảo tất cả chư thần cỏ cây sông núi, nhật nguyệt tinh tú. kết quả đệ nhất phu nhân có thai và sanh được một hoàng nam đặt tên là Đại Lực. Năm hai mươi tuổi, vua muốn cưới vợ cho hoàng tử, nhưng Hoàng Tử chối từ. và đặt tên tự là Thanh Tịnh nguyện sống không tỳ vết. Nhà vua lại quá già Đại lực đã ba mươi tuổi. Nhà vua bằng cho đánh trống dóng chuông cầu người khiến thái tử ham ưa ngũ dục. bấy giờ có cô gái tên là dâm chủng biết rõ sáu bốn cách kích dục vào tâu vua là mình làm được. Nàng xin hổ trợ không để cho ai ngăn cấm nàng ra vào chỗ thái tử. Canh hai đêm ấy nàng đến gần chỗ Thái Tử khóc. Thái tử bảo thị vệ hỏi tại sao nàng khóc? Thiếu nữ bảo bị chồng bỏ. Thái tử bảo đưa cô ta đến chỗ chuồng voi. đến đó cô ta cũng cứ khóc. Thái tử ra lệnh đưa cô ta đến chỗ chuồng ngựa. Cô cũng cứ khóc. Thái tử bảo dẫn vào đây. Vào rồi lại cứ đứng khóc. Thái tử bảo đã đến đây rồi sao còn khóc? Nàng bảo thân đàn bà yếu đuối lẻ loi nên khóc. Thái Tử bảo lên giường ta đi có thể hết sợ. Cô gái thoát bỏ xiêm y nắm tay thái tử bước lên giường, để tay thái tử lên ngực mình. Thái tử kinh sợ nhưng dục tưởng giấy khởi và hành dục cùng cô ta. Sáng hôm sau thái tử đến thăm vua cha chẳng những không còn thanh tịnh mà lại còn xin vua cha lệnh cho tất cả con gái chưa chồng phải qua tay thái tử mới được lấy chồng. Thương thái tử vua thuận và ban hành lệnh nầy. Trong thành có cô con gái một trưởng giả tên là Tu Man khoả thân đi vào cung vua. Thiên hạ xầm xì bàn tán rằng cô hành động ngu xuẩn như lừa. Cô gái dừng lại nhìn mọi người rồi bảo: Các ông mới thật là lừa. Các ngươi toàn là đàn bà cả, vậy cớ sao ta phải hổ thẹn. Chỉ có mỗi thái tử Thanh Tịnh là đàn ông. Đến cửa cung Thái Tử ta sẽ mặc y phục. Nghe nói đàn ông trong thành thấm thía nổi nhục nầy cùng nhau luyện vỏ mài gươm một thời gian sau kéo vào thành đòi hỏi hai điều kiện. Vua muốn sống thì phải giết thái Tử. Thái Tử muốn sống thì phải giết vua. Nhất định không để thái tử làm nhục đất nước. Nhà Vua bảo hãy làm điều gì có lợi cho đất nước. Tất cả đều đồng loạt xông vào cung Thái Tử bắt trói và đem ra giữa sân ném đá. Trước khi chết Thái Tử thề rằng:

– Các ngươi giết ta oan uổng. Vì vua đã cho phép ta như vậy. Nên đời sau ta sẽ báo oán nầy. Lại khiến ta được chân nhân La Hán sớm được giải thoát. Nói đến đây Thái Tử trút hơi thở cuối cùng. Đến đây Thế Tôn xác nhận bản sanh:

– Thái tử Thanh Tịnh là tiền thân của Ương Quật Ma.
– Vua Đại Quá chính là thầy của Ương Quật Ma.
– Dâm nữ là vợ Ương Quật Ma.
– Nhân dân trong thành là nhũng người ném đá sát hại thái tử Thanh Tịnh. Nay bị Ương Quật Ma giết. Phật lại xác nhận bản sự: “Ương Quật Ma là đệ tử có trí thông minh đệ nhất của ta.

Cho nên hằng xét lỗi mình phát tâm lập nguyện là những điều tối cần trong cuộc đời hành hoạt của Anh Chị Em Phật tử chúng ta./.

THỊ NGUYÊN

993 lượt xem