Ở thành Ma Đồ La, có nàng kỹ nữ sắc đẹp tuyệt trần tên là Phệ Sa. Nàng thường để ý đến đứa thị tỳ của nàng, khi nào đi mua phấn sáp gì thì cứ đến nhà một lái buôn trẻ tuổi tên là Ưu Bà Cấp Da.

Một hôm nàng kêu hỏi:

– Ngươi có tình ý với chàng làm sao mà mua gì cũng đến đấy cả?

Đứa thị tỳ thưa:

– Chàng người phong nhã, tánh tình thuần hậu, lại là người chí thành theo đạo Phật, mọi người đều kính mến.

Nàng Phệ Sa nghe nói liền sai thị tỳ mời chàng đến chơi. Chàng bảo về trả lời:

– Bây giờ chưa phải lúc gặp tôi

Nàng nghĩ sợ chàng hiểu lầm phải có tiền, nên sai đến nói lại chàng cũng vẫn trả lời:

– Bây giờ chưa phải lúc gặp tôi.

Cách ít lâu, nàng Phệ Sa muốn bán mình cho một nhà buôn giàu, bèn mưu giết người nhân nghĩa cũ. Việc tiết lộ, bị Vua Ma Đồ La truyền bắt cắt tay, cắt mũi, rồi đày ra ngoài bải tha ma. Chàng Ưu Bà Cấp Da biết đầu đuôi câu chuyện nghĩ bụng rằng: – “Khi nàng còn đẹp đẽ, sung sướng thì người tu đạo không nên đến làm chi. Nay nàng đã bị cụt tay cụt chân, đau đớn khổ sở, chính là lúc ta phải đến thăm nàng”. Nghĩ xong, chàng cùng người hầu cận đi đến thăm. Đứa thị tỳ cứ vẫn không rời bỏ nàng, trông thấy chàng đến, liền hốt hoảng vào báo tin. Nàng Phệ Sa vội vàng lấy miếng vải khoác trên thân, khóc lóc tủi thẹn mà nói rằng:

– Thưa chàng, khi người thiếp thơm đẹp như đóa sen báu thì chàng không đoái hoài đến. Nay thiếp thân tàn ma dại như thế này, Chàng còn đến làm gì cho tủi cực lòng thiếp?

Chàng đáp:

– Trước kia tôi không đến là vì tôi không có tà tâm; nay nàng bị nạn, tôi đến thăm nàng và chỉ cho nàng rõ những thảm trạng của sự khoái lạc gây ra ở trong đời.

Rồi chàng đem đạo Phật nói cho nàng nghe, chỉ rõ nhân quả, tội phước, khuyến hoá an ủi nàng.

Nàng Phệ Sa tự biết tội lỗi của mình, phát lòng sám hối, tâm được an vui nhẹ nhàng. Và từ đó, chí thành cải hóa theo lời Phật dạy. Nàng luôn luôn làm điều lành, tránh điều ác, mở rộng thân tâm, quên nỗi đau khổ của mình, nghĩ đến đau khổ của người.

Trích “Những Mẫu Chuyện Đạo” của HT Thích Minh Châu

801 lượt xem