Đây là một cánh đồng rộng gần một con sông đã cạn và trên một đám đất lồi lõm, dựng lên giàn hỏa. Một vài người, mình trần, ngồi chờ đám tang đến để làm lễ thiêu xác. Các quan tài bằng gỗ tạp, có dán những giấy nhiều màu, được để trên giàn hỏa. Tang gia mặc toàn màu trắng, đàn ông đầu cạo, đứng riêng một bên để 22 vị tăng già đến làm lễ, tụng kinh, bởi vì muốn tụng kinh cầu nguyện cần phải mời cho đủ số Thầy với số năm của người chết đã sống ở trên đời.
Người quả phụ trẻ tuổi, đứng thẳng trong bộ đồ tang phục trắng toát, hình như thản nhiên trước cảnh tượng sắp được diễn bày. Nàng đứng im lặng và bình tĩnh. Khi chồng nàng còn đau nặng, nàng có quyền than khóc đau khổ, nhưng khi chồng đã thở hơi cuối cùng, nàng tự hiểu chống trả lại số mạng là vô ích và dấu kín mọi sự biểu lộ của đau khổ, nuốt nước mắt, nén lòng thương, nàng đứng trước sự chết như thản nhiên và can đảm.
Trong sự im lặng của đồng quê, lúc về chiều, vạn vật sắp sửa ẩn mình trong bóng tối của đêm đen, hai thầy tăng già liền rời khỏi những bạn đồng tu, tay cầm cái y của người chết mặc trước khi nhắm mắt, đứng hai bên quan tài, cuốn tròn cái áo, rồi quăng qua quăng lại hai ba lần trên quan tài để tượng trưng cho lý Luân Hồi, con người sống chết không bao giờ dừng nghỉ. Rồi hai vị Tăng già liền thong thả tụng đọc câu kệ sau này, nói về sự vô thường của muông vật:
“Sự thật, các pháp sanh từ một nhân, đều vô thường
Các pháp chịu sự chi phối của định luật đã chi phối tất cả những pháp có một nguyên nhân.
Bởi vì có sanh, nên các pháp có diệt.
Và nhờ sự tàn diệt của các pháp mà phát sanh hạnh phúc.”
Rồi hai thầy ấy trở lại chỗ cũ và tất cả đều tụng bài kệ sau này, không khác gì một giàn nhạc người:
“Thân này rồi sẽ bị chôn dưới đất
Bị kinh bỏ và nằm một chỗ
Giống như một bó củi mục
Không lợi ích được chút gì.”
“Con người đến đây không ai mời
Con người bỏ đi không ai bảo
Cũng như khi đến, con người lại bỏ đi
Vậy than khóc đau khổ mà làm gì!”
“Giống như những cái đã qua như nay, cái kia cũng như vậy.”
Rồi những vị thầy tu tránh xa, và lễ hỏa táng bắt đầu. Người bà con lớn tuổi nhất của người chết cầm một bó đuốc lớn cùng với những người bà con khác đi xung quanh quan tài ba vòng và thầm lặng xin lỗi linh hồn người chết, những cử chỉ không tốt của mình đã làm đối với người xấu số. Giàn củi được châm đỏ, cháy rực rỡ, những ngọn lửa liếm đốt quan tài và chói sáng. Người quả phụ đang thản nhiên nhìn khoảng chân trời vô tận. Mặc dầu đau đớn, nàng hiểu được rằng, ở cõi trần này, mọi vật là vô thường. Những bài kệ của các vị Tăng già tụng đọc làm nhẹ bớt sự đau khổ của nàng và dần dần giúp nàng tiến bước trên đường hạnh phúc giải thoát.
BBT
731 lượt xem
Tin khác
NGƯỜI HUYNH TRƯỞNG GĐPTVN ĐỐI VỚI ĐẠI DỊCH COVID-19 Nhật Bảo – Nguyễn Đức Nguyên Thông ghi lại từ Pháp thoại của Hòa thượng Thích Thái Hòa đêm mùng 8…
Pháp thoại tuần lễ huân tu mùa Phật Đản phật lịch 2564 – dương lịch 2020 Mời các bạn xem lại clip hay và ý nghĩa nhân mùa Phật Đản của…
Trung Quán Luận được kiết tập trong Đại Chính tân tu Đại tạng kinh, tập 30, kinh số 1564 (T30n1564), được Cưu-ma-la-thập dịch sang Hán vào năm 409 từ nguyên văn tiếng Phạn do Bồ…
NGÀY THẾ TÔN THÀNH ĐẠO – MỘT KỶ NGUYÊN MỚI Ngày thành đạo của Đức Thế Tôn cách đây 26 thế kỷ, đã mở ra cho nhân…
Vào ngày 13/10/2019 nhằm ngày 15 tháng 9 năm Kỹ Hợi BHD GĐPT Đồng Nai đã tổ chức Tu Bát Quan trai giới lần thứ 2 cho HTr trong toàn…