Phật bảo ngài Mục Kiền Liên rằng:

–          Ông hãy về thành Ca Tỳ La Vệ kính thăm Phụ vương. Thúc phụ và bà Di mẫu của ta, ủy dụ mẹ của La Hầu La hãy cắt tình ân ái cho xuất gia làm Sa di.  Tình ân ái giữa mẹ con thương nhau chỉ trong giây lát, chết rồi bị vào địa ngục không bao giờ biết nhau. Nên La Hầu La xuất gia chứng đạo, thời sẽ trở lại độ cho mẹ một đời ra khỏi luân hồi như ta ngày nay vậy.

Ngài Mục Kiền Liên liền đến thành Ca Tỳ La Vệ trình bày ý định của đức Phật, Bà Da Du Đà La nghe tin có sứ giả của đức Phật đến tìm bắt La Hầu La, liền đem con lên trên một tòa lầu rất cao, đóng hết tất cả ngã vào.  Ngài Mục Kiền Liên liền dùng thần thông vào tiếp kiến.  Bà Da Du Đà La bất đắc dĩ phải làm lễ kính thăm đức Thế Tôn và hỏi sứ mệnh của Ngài đến đây có việc gì. Ngài Mục Kiền Liên nói rằng:

–          Thái tử La Hầu La nay đã chín tuổi, nên cho xuất gia tu học Thánh Đạo để tự giải thoát và giải thoát cho mọi người. Chính là bổn ý của đức Phật như vậy.

Bà Da Du Đà La đáp rằng:

–          Đức Thích Ca Như Lai khi còn làm Thái tử, cưới hỏi tôi làm vợ, tôi phụng thờ Thái tử như phụng thờ một vị Thiên thần. Chưa được ba năm, Thái tử vượt thành xuất gia tu đạo, lòng tôi sầu khổ biết bao, tự nghĩ sau khi Thái tử thành đạo, chắc có thể cùng nhau tương kiến. Nhưng từ khi đức Phật thành đạo, hoàn toàn quên hết tình nghĩa cũ đối với những người thân cựu, lạt lẽo hơn người dưng nước lã, khiến tôi phải sống cô độc  khốn cùng. Ngày nay Ngài lại muốn chiếm đoạt con tôi, thời còn gì tàn khốc hơn nữa. Thái tử thành đạo tư nói là từ bi, nhưng nay thái tử làm cách biệt mẹ con tôi, thời từ bi của Ngài ở chỗ nào? Mong Ngài trở về với đức thế tôn, nỗi lòng của tôi cho ngài rõ. Ngài Mục Kiền Liên liền từ tạ, về kể lại câu chuyện cho vua Tịnh Phạn rõ. Vua liền bảo bà Ma Ha Ba Xà Ba Đề đến khuyên nhủ nàng Da Du Đà La. Bà đến khuyên nhiều lần, nhưng nàng nhất quyết không nghe và thưa rằng:

–          Ngày tôi còn ở nhà, vua của tám nước tranh nhau đến cầu hôn, cha mẹ tôi đều từ chối, để dành riêng tôi cho Thái Tử là bậc xuất chúng hơn người, nên Thái tử không muốn ở đời, lập gia đình thành vợ thành chồng, đều mong có con cháu nối dòng, đó cính là chánh lễ ở đời. Thái tử đã đành tâm bỏ đi rồi, nay lại đòi đem La Hầu La đi, cho tuyệt hẳn dòng dõi truyền thống, thời còn có nghĩa lý gì nữa.

Bà Ma Ha Ba Xà Ba Đề liền im lặng không biết nói gì.

Đức Phật hiểu được tâm trạng câu chấp và buồn khổ của nàng Da Du Đà La, liền dung vị Hóa nhơn đến nói rằng:

–          Nàng còn nhớ lời thệ nguyện xưa của nàng không? Thời ta còn làm vị Bồ Tát, lấy 500 đồng tiền bạc mua năm bong sen của nàng để dâng cúng đức Phật Định Quang. Nàng cầu gửi hai bông sen nhờ ta dâng cúng đức Phật và cầu xin đời đời kiếp kiếp làm vợ của ta. Ta có nói với nàng rằng: “Ta là vị Bồ Tát có nguyện bố thí tất cả, nếu nàng muốn làm vợ ta, thời nếu ta có bố thí cả quốc thành, the tử cho đến tự thân, nàng phải hoan hỷ.” Nàng đã thỏa thuận cùng ta rồi, sao này nàng lại thương tiếc La Hầu La, không muốn rời bỏ?

Nàng Da Du Đà La nghe nói liền rõ được sự lỗi lầm của mình, làm lễ sám tội với ngài Mục Kiền Liên, ân cần giao phó La Hầu La cho ngài, và khóc lóc từ biệt con. La Hầu La biết mẹ sầu muộn liền khuyên giải mẹ và từ tạ mẹ mà đi. Vua Tịnh Phạn liền bảo các nhà hào tộc, mỗi nhà cử cho một người con trai cùng xuất gia với La Hầu La. La Hầu La cùng cới 50 vị Công tử đều đến đảnh lễ đức Phật. Đức Phật sai ngài A Nan cắt tóc cho La Hầu La và 50 vị công tử, cho xuất gia bảo ngài Xá Lợi Phất làm Hòa thượng, ngài Mục Kiền Liên làm A Xà Lê, truyền trao 10 giới Sa-di. Đức Phật giảng kinh Phiến Đề La nói về tội báo các đời trước cho các vị Sa di nghe. La Hầu La nghe kinh, trong long lấy làm u sầu bạch Phật rằng:

–          Bậc hòa thượng đại trí đức, thọ lãnh các món cúng dường tối thượng; kẻ tiểu nhi ngu mà không có đức, ăn đò tín thí của người, đời sau chịu khổ như Phiến Đề Lal Vậy nen chúng con rất lo lắng, nguyện Phật cho chúng con bỏ đạo về nhà để khỏi các tội lỗi.

Đức Phật dạy rằng:

–          Như có hai người bị đói, gặp được người chủ đãi bữa cơm ngon, tham ăn quá no. Một người có trí liền uống thuốc xổ, gìn giữ nghỉ ngơi nên giữ được mạng sống. Một người vo trí, sát sanh tế lễ để cầu được sống, không ngờ đồ ăn chất chứa không tiêu, nên bị đau phải chết, đọa vào cõi địa ngục. Người sợ tội mà xin bỏ đạo về nhà thật là kẻ vô trí. Các con đã có nhơn lành được gặp ta, thời nên uống thước cứu khổ, thời khỏi phải chết.

La Hầu La nghe lời Phật dạy, liền hiểu rõ chơn nghĩa của sự tu hành đảnh lễ chân Phật, vâng theo lời giáo huấn của đấng Thế Tôn.

(Trích dịch Kinh Vị Tằng Hữu Nhơn Duyên)

1174 lượt xem