Thành La Phiệt có một ông Hoàng tánh rất hung bạo. Thêm vào đó, quyền thế và địa vị của ông có thể giúp ông thủ tiêu tội án trước pháp luật. Chưa một lời phải, một đạo giáo nào cảm hóa được ông.

       Một hôm ông gặp Phật khi Phật du hóa xứ này. Mới nhìn thấy đức Phật, lòng ông bỗng cảm phục như voi dữ trước người quản tượng. Ngài có dạy ông vài lời sơ lược:

“Hãy tưởng niệm Phật đà, hãy từ bi thương người, hùng lực cứu người.”

         Ông cung kính vâng lời. Nhưng khi về đến nhà, vừa thấy người hành khất chướng mắt, ông liền đùng đùng nổi giận. Lời vàng của Phật không còn trong lòng ông nữa khi ông toan đánh đuổi người ấy. Bỗng sực nhớ lại hình dáng từ nghiêm của Phật, ông liền dịu lại, nhưng không bố thí chút đỉnh gì.  Tối hôm đó, vợ ông lấy làm lạ. Nhờ thuật lại, ông nhớ lại rõ ràng hình dung đức Phật và lời Ngài dạy.  Đêm hôm ấy, ông suy nghĩ mung lung. Ông nghĩ: -“Nhớ Phật phải nhớ đến người nghèo khổ, tưởng Phật hãy tưởng đến người nghèo khổ.” Rồi mới sáng, ông đi tìm Phật. Giữa đường ông gặp một người hành khất ốm liệt bên vệ đường. Không suy nghĩ, ông đến ân cần hỏi han và dốc hết tiền trong túi ra cho. Người ấy e sợ cám ơn rối rít. Nhưng ông chỉ bảo:

–          Vì tưởng nhớ Phật nên tôi giúp anh. Anh nhận tiền này khiến tôi được phước, thế là tôi cám ơn anh chứ nào anh ơn gì!

Người hành khất nghe thế, lấy làm lạ, vì không lạ gì tính nết của ông và uy danh của đức Phật nữa.  Bỗng nhiên người ấy cất tiếng niệm: “Nam Mô Phật Đà” (Kính lễ đấng Giác ngộ). Ông Hoàng cũng bất giác niệm theo và đi mau tìm Phật. Khi gặp được Ngài, ông thuật rõ đầu đuôi mọi việc. Nghe xong, đức Phật mỉm cười hiền từ bảo:

–          Phải! Niệm Phật, ông hãy tưởng niệm người nghèo khó. Tưởng niệm người nghèo khó là tưởng niệm chư Phật đó.

(Kinh Tạp Bảo Tàng)

 

546 lượt xem