Một hồi Phật ứng thỉnh ông Cấp Cô Độc, đến tịnh xá ông lập an cư 3 tháng.  Phật thuyết Pháp giáo hóa nhân dân thành Xá Vệ vô số.  Ai cũng cảm mến Ngài vì được ánh đạo soi sáng đời sống.  Nên sau 3 tháng an cư, khi Ngài ra đi, từ quan quân cho chí dân chúng, ai cũng khóc thỉnh ở lại ít nhất là một tuần nữa.  Nhưng Ngài không hứa nhận.  Bấy giờ trong nhà ông Cấp Cô Độc có người tớ gái tên là Phước Lê, nàng rất nghèo khổ nhưng giàu lòng hướng thiện.  Nghe Phật ra đi, nàng cũng như mọi người, lòng buồn tủi vô hạn, nhưng nàng nghĩ đức Phật không phân biệt người nghèo khổ như ai, nên đánh bạo đến trước Phật đãnh lễ và thỉnh Ngài ở lại.  Phật liền nhận lời, và ôn tồn bảo mọi người:

        “Lòng tôi không phân biệt.  Song tôi chỉ muốn làm cho mọi người nghèo khổ, mà nàng Phước Lê là một, được tắm gội ánh đạo Từ bi.  Tôi nhận lời để mọi người thấy rằng người nghèo khổ không phải đáng khinh: Trí giác chỉ có nơi họ cũng như lửa chỉ có ở cây khô.”

           Được Phật nhận lời và nghe Ngài dạy như vậy, mọi người đổi cái nhìn hèn hạ ra cái nhìn biết ơn, nhìn nàng Phước Lê và nói với nhau:

         “Người nghèo khổ nhất lại có thể gần đấng Trí giác nhất!”

(Kinh Đại Trang Nghiêm)

 

 

756 lượt xem