Ngài sơ Tổ Bồ Đề Đạt Ma người ở Nam Thiên Trúc nước Ấn Độ, con thứ ba vua Hương Chí. Sau khi vua mất, ngài xuất gia thọ giáo với ngài Bát Nhã Đa La,  vị Tổ thứ 27 ở Ấn Độ và được ngài Bát Nhã Đa La truyền phó đại pháp.  Ngài bạch Thầy rằng:

          Con nay đã đắc pháp, nên đến giáo hóa nước nào?

       Ngài Đa La đáp:

          Người đã đắc pháp, nên chờ sau khi ta nhập diệt hãy đến tại nước Chấn Đán mà giáo hóa.

       Ngài hỏi:

          Nước ấy không biết có căn khí lớn có thể truyền nối tôn chỉ của con không và ngàn năm về sau không biết có lưu nạn gì không?

       Ngài Đa La đáp:

          Cõi nước ông giáo hóa, những vị chứng Bồ Đề không kể xiết.  Sau khi ta diệt độ nước ấy sẽ có kiếp nạn, hãy tìm con đường vẽ bày trong nước mà tự ẩn.  Trong thời ấy, khi ông đến nước kia chớ có lưu tại phương Nam lâu ngày.  Hãy nghe bài kệ của ta:

“Đường đi vượt nước gặp bầy dê
  Đêm tối sang sông tự thảm thê
  Ác lặn thương hai tượng mã
  Đôi cây quế nụ nở sum suê.”

       Rồi Ngài lại nói tám bài kệ, đều là sấm dự đoán việc tương lai.  Đến khi Ngài Đa La thị tịch, Ngài Đạt Ma thay Ngài giáo hóa trong nước.  Lúc bấy giờ anh ngài là Dị Kiến Vương khinh hủy Tam Bảo.  Ngài sai đệ tử là ông Ba La Đề dùng thần lực nhiếp hóa Vua về với chánh đạo.

       Đến lúc căn cơ bên nước Chấn Đán đã thuần thục, Ngài liền từ biệt đồ chúng mà đi.  Vua Dị Kiến Vương tự thân đến yết kiến Ngài.  Ngài nói:

          Bệ hạ hay siêng tu các phước lành, hộ trì Tam Bảo, tôi đi chẳng có lâu, một chốc sẽ về.

       Vua khóc mà bạch rằng:

          Chú đã có cơ duyên với nước kia, Trẫm không dám lưu.  Chỉ nguyện chớ quên nước của cha mẹ, công việc xong xin trở về cho sớm.

       Vua liền sai đem thuyền chở châu báu, tự thân sai các đình thần tiễn ngài cho đến bến.

       Ngài cùng với các nhà thương gia vượt biển đến Nam Hải, ở tại đất Quảng Châu gặp Lương Võ Đế lưu lại vài ngày rồi qua sông ghé sang nước Ngụy đến ở tại núi Tung Sơn, chùa Thiếu Lâm, trọn ngày xoay mặt vào tường không nói một lời.  Lúc bấy giờ có Ngài Thần Quang, nhờ thần nhơn mách bảo đến yết kiến Ngài.  Ngài Đạt Ma thương hại mới hỏi rằng:

          Ngươi đứng trong tuyết lâu như vậy là để cầu việc gì?

       Ngài Thần Quang đáp:

          Chỉ nguyện xin Ngài mở cửa Cam Lồ, rộng độ chúng sanh.

       Ngài Đạt Ma đáp:

          Diệu đạo vô thượng của chư Phật, nhiều kiếp rất khó gặp.  Há lại những hạng tiểu đức, tiểu trí, khinh tâm mạn tâm mà muốn cầu đặng. Muốn được Nhất Thừa thì cần phải đồ lao cần khổ.

       Ngài Thần Quang nghe lời khuyến khích chi xiết hoan hỷ. Liền lấy dao sắc tự chặt cánh tay trái của mình đặt trước ngài Đạt Ma.  Ngài Đạt Ma nói rằng:

          Các đức Phật lúc mới cầu đạo, đều trọng pháp, quên thân. Ngươi nay đã cắt cánh tay trước mắt ta, như vậy cũng tạm được.

       Ngài Thần Quang liền thừa lãnh lời dạy ấy, bèn đổi tên là Huệ Khả.  Ngài hỏi rằng:

          Pháp ấn của chư Phật có thể được nghe không?

       Ngài Đạt Ma đáp:

          Pháp ấn của chư Phật không thể từ nơi người mà được:

       Ngài Huệ Khả hỏi:

          Tâm tôi chưa an, cầu Ngài an cho.

       Ngài Đạt Ma đáp:

          Ngươi đem tâm lại đây, ta sẽ an cho.

       Ngài Huệ Khả đáp:

          Tôi tìm tâm mà không được.

       Ngài Đạt Ma đáp:

          Như vậy ta đã an tâm cho ngươi rồi.

(Trích Quyển Phật Tổ Lịch Đại Thông Tài)

963 lượt xem