Thưa Anh Chị Em Huynh Trưởng,

Tâm chúng ta thường phiêu lưu vô định, nó lang thang một mình và có khi thân ngồi đây mà tâm đã thoát ra ngoài vũ trụ bao la, nếu ngay khi đó mà ta nói ra một câu, làm ra một chuyện thì có khi không ai hiểu nỗi, trừ những vị có tha tâm thông. Mặt khác, khi ta đọc một bài báo, một đoạn văn, nếu chỉ đọc trực tiếp bằng mắt, hiểu trên giấy trắng mực đen, chúng ta cũng không thể hiểu hết ý của tác giả. Chỉ khi chúng ta đọc với cái tâm đồng cảm, có khi phải đọc “giữa những dòng chữ” mới hiểu được mà thôi, xin gởi đến các bạn một mẫu chuyện xảy ra thời đức Phật còn tại thế, cũng là nguyên nhân Phật nói kệ thứ 37 (Pháp Cú):

Tâm lang thang đi xa,
Nó chạy rong một mình
Nó chẳng hình chẳng sắc
Ẩn trong hang động sâu
Ai điều phục tâm này,
Thoát vòng vây bọn ma

Thuở đó ở Xá Vệ, có một vị đệ tử Phật là Trưởng lão Tăng-ga-ra (Sangharakkhita); vị này có một người cháu ruột kêu bằng cậu, tên là Tăng- ga-ra cháu vì khi trưởng lão xuất gia thì người em gái của trưởng lão hạ sinh đứa cháu này, bèn lấy tên anh mà đặt cho con mình. Lớn lên, chú bé cũng theo gương Cậu đi tu và được làm Sa Di trong Tăng đoàn của đức Phật. Chú sa di rất yêu kính cậu của mình nên trong một mùa an cư nọ, được cúng dường 2 bộ y, cậu đem tặng cho trưởng lão Tăng-ga-ra một bộ nhưng Tăng-ga-ra nhất định từ chối, bảo cháu đem chia cho người khác vì trưởng lão đã có đủ 3 y rồi. Sa di Tăng-ga-ra cháu rất buồn về việc này. Hôm đó, đứng hầu quạt cho trưởng lão Tăng-ga-ra, vừa quạt cậu vừa khởi lên ý nghĩ: mình có bộ y quí muốn cúng dường cho Cậu mà Cậu không thương mình, nhất định không nhận, như vậy mình còn ở đây làm gì nữa! Thôi thì mình quay về đời sống thế tục cho rồi! mình đem bán 2 bộ y đi lấy tiền mua một con dê cái, nó sẽ đẻ ra một bầy dê con và mình bán bầy dê sẽ có tiền để lấy vợ; năm sau vợ sẽ sinh con trai, mình sẽ đạt tên nó là Tănggara và đem nó đến tịnh xá đảnh lễ Cậu mình … để con trai trong 1 chiếc xe đẩy đi, Tănggara cháu “thấy” mình bế con lên nhưng cô vợ dành ẵm đứa con còn chàng Tănggara cháu phải đẩy xe, hai người dằng co làm cho thằng con rớt xuống đất .. Giận quá, Tănggara cháu lấy cây gậy gõ mạnh vào đầu vợ mấy cái! Suy nghĩ miên man Tănggara cháu không ngờ rằng mình đã gõ trúng vào đầu trưỏng lão cậu của mình bằng chính cây quạt đang cầm trong tay! Trưởng lão ngẩng lên nhìn chú Sa Di và đọc được tư tưởng của chú, bèn nói “Cháu không phải đập vào đầu mụ vợ mà là đập vào đầu ta đây nè!” Tỉnh cơn mộng, Tănggara cháu hoảng sợ quá, vừa xấu hổ, vừa lo lắng, co giò chạy ra khỏi chùa. Các vị Tăng trẻ đuổi theo bắt lại và đưa Sa Di đến trước mặt Phật. Sau khi nghe kể lại toàn bộ câu chuyện, đức Phật dạy rằng: Tâm có khả năng nghĩ đến một việc ở xa thật xa, và mọi người tu hành phải biết chăm chỉ, cẩn trọng giữ gìn Tâm và làm cho Tâm rửa sạch được ba chất độc tham sân si, rồi ngài đọc bài kệ thứ 37:

Tâm lang thang đi xa,
Nó chạy rong một mình
Nó chẳng hình, chẳng sắc,
Ẩn trong hang động sâu
Ai điều phục tâm này
Thoát vòng vây bọn ma

Thân kính chúc các Bạn khéo điều phục tâm mình để vững vàng trong lý tưởng, nghĩa là _ nói theo kệ thứ 37 trên đây _ thoát vòng vây của bọn ma đang quậy phá quanh ta và bên trong ta.

Trân trọng,
BBT

547 lượt xem