Thưa Anh Chị Em Áo Lam, Chúng ta thường bảo nhau rằng: làm Huynh trưởng GĐPT không có danh, không có lợi, nghĩa là không có danh vọng địa vị gì hết nên chúng ta không ai ham danh cả, muốn có danh thì đến chỗ khác mà tìm. Có người đem ý này nói với môt vị Thầy và vị Thầy giảng cho đệ tử mình như sau: con nói như vậy là không đúng lắm, tham danh không có nghĩa là tham một chức tước, một địa vị… trong xã hội hay trong tổ chức… mới gọi là ham danh đâu. Tham danh nói chung là ham đựợc người ta kính trọng, để ý. Đó là chưa kể những người tự thấy mình có một ưu điểm gì đó mà thiên hạ không biết tới, thì họ sẽ thỉnh thoảng “la” lên những câu rất kỳ cục, nhiều khi tưởng là “vô duyên” nhưng thật sự là có lý do riêng của nó! Đừng nói gì một người lớn, mà một đứa bé thôi, nếu nó đã biết đi biết nói, hiểu được ít nhiều câu chuyện của cha/ mẹ/ ông/ bà nó… thì khi người lớn nói chuyện với nhau mà không để ý gì đến nó, nó sẽ phản ứng bằng cách nói to lên 1 mình hay phá phách cái gì đó để gây chú ý, để nhắc người ta nhớ là “có tôi ở đây nè! Sao không để ý gì đến tôi hết vậy?”… Đó chính là sự hiện diện của cái ngã trong tất cả mọi người.
Rồi Thầy kể cho nghe câu chuyện vui sau đây:
Có một anh chàng kia vừa may được một chiếc áo mới, anh ta mặc vào rồi từ sáng sớm đã ra đứng ở ngã ba đường, nơi khu phố anh ta ở, hy vọng thiên hạ đi qua đi lại sẽ phải chú ý đến chiếc áo đẹp bằng hàng vải quí giá của mình. Thế nhưng người đi đường hầu như không ai để ý đến anh ta chứ đừng nói là để ý đến cái áo anh đang mặc! Mãi đến trưa mới có một người chạy hớt hơ hớt hãi suýt đụng vào người anh ta và hỏi rằng: “cậu có thấy con heo của tôi chạy ngang qua đây không?” Anh ta được dịp nói “kể từ khi tôi mặc chiếc áo mới này ra đứng ở đây, tôi không thấy con heo nào đi ngang qua đây cả” !! Chúng ta thấy rõ rằng trong cậu trả lời vừa thất vọng vừa bực bội, vừa lạc đề nhưng vẫn phảng phất bóng dáng cái áo mới chứ không thể thiếu được!
Nghe câu chuyện này, chúng ta nghĩ rằng anh chàng kia không hẳn là ham danh (mặc dù nguồn gốc là muốn được người khác chú ý đến mình, khen chiếc áo của mình…) mà là một dạng của kiêu mạn. Kiêu là tự hào, hãnh diện về cái gì mình có mà người khác không có, về tài sản, sắc đẹp, kiến thức, thông minh, tài năng, bằng cấp, sáng tạo v..v.. Kiêu là một trong 10 thứ phiền não (tùy phiền não – Tiểu tùy), nghĩa là một loại tâm sở bất thiện làm Tâm bị ô nhiễm. Anh Chị Em chúng ta có thể cũng bị cái tật xấu như anh chàng kia nhưng kín đáo tế nhị hơn, và người khác có thể không nhận ra được. Tuy nhiên, bản thân chúng ta khi nhìn sâu vào Tâm mình (quán chiếu), soi rọi lại mình thì nhất định sẽ nhìn thấu suốt tâm can mình, hiểu được Tâm mình đang bị nhiễm ô bởi cái gì thì mình sẽ tập trung vào, tinh tấn và dũng cảm trừ bỏ tính xấu ấy, đó chính là TU vậy!
Thân kính chúc Anh Chị Em “một ngày như mọi ngày” an lạc và thảnh thơi.
Trân trọng,
Nhóm Áo Lam
557 lượt xem
Tin khác
NGƯỜI HUYNH TRƯỞNG GĐPTVN ĐỐI VỚI ĐẠI DỊCH COVID-19 Nhật Bảo – Nguyễn Đức Nguyên Thông ghi lại từ Pháp thoại của Hòa thượng Thích Thái Hòa đêm mùng 8…
Pháp thoại tuần lễ huân tu mùa Phật Đản phật lịch 2564 – dương lịch 2020 Mời các bạn xem lại clip hay và ý nghĩa nhân mùa Phật Đản của…
Trung Quán Luận được kiết tập trong Đại Chính tân tu Đại tạng kinh, tập 30, kinh số 1564 (T30n1564), được Cưu-ma-la-thập dịch sang Hán vào năm 409 từ nguyên văn tiếng Phạn do Bồ…
NGÀY THẾ TÔN THÀNH ĐẠO – MỘT KỶ NGUYÊN MỚI Ngày thành đạo của Đức Thế Tôn cách đây 26 thế kỷ, đã mở ra cho nhân…
Vào ngày 13/10/2019 nhằm ngày 15 tháng 9 năm Kỹ Hợi BHD GĐPT Đồng Nai đã tổ chức Tu Bát Quan trai giới lần thứ 2 cho HTr trong toàn…