Thưa Anh Chị Em Áo Lam,

Mặc dù chúng ta thường nghe nói: “9 người 10 ý” nhưng Anh Chị Em chúng ta nói riêng, và tất cả Phật tử trên thế giới, nói chung, đều có cùng một ý nghĩ về Phật Pháp: Phật Pháp chính là dòng sữa (Pháp nhũ) nuôi lớn tâm Phật trong chúng ta. Ngoài ra, chúng ta còn nhận thấy rằng đức Phật là một nhà sư phạm vĩ đại. Thời đại của ngài chưa có chữ viết, chỉ qua những lời nói của Ngài được lặp đi lặp lại, ngài đã dạy đệ tử của mình từ Kinh đến Luật; mỗi khi có vị đệ tử nào của ngài phạm sai lầm, ngài lại dùng một câu chuyện nhỏ hay một thí dụ cụ thể, dẫn người đệ tử đến vấn đề đó, đặt câu hỏi cho vị này trả lời, từ đó người đệ tử tự nhận ra lỗi của mình, sửa chữa khuyết điểm đó ngay.

Chúng ta đã say sưa đọc những bài Phật Pháp từ dễ đến khó và đã áp dụng nó một cách tự nhiên hay có kế họach vào cuộc sống hàng ngày; một vài bài khi mới đọc không hiểu hết được ý nghĩa nhưng về sau đọc lại, càng đọc càng thấy thấm thía v..v.. điều đó làm chúng ta học Kinh mấy lần cũng không thể chán được vì mỗi lần sau, nếu trình độ tâm thức chúng ta được nâng cao thì những cảm nhận, hiểu biết càng sâu sắc phong phú hơn. Đôi khi mình đọc một bộ Kinh mà đối tượng là hàng đại Bồ tát thì nhất định không phải là dễ hiểu để chúng ta có thể hiểu ngay được. Nhớ một hôm trong một đại chúng tu học của một thiền hội, có người thắc mắc về kinh Kim Cang, được vị thiền sư chủ tọa đạo tràng trả lời bằng cách hỏi lại người ấy rằng: Nếu có một người mù hỏi bạn: mặt trời có thật có hay không? Nếu có tại sao tôi không thấy? bạn trả lời như thế nào? bạn có thể nào mô tả mặt trời cho người mù hiểu nổi không? _ bảo rằng nó đỏ ư? nó tròn? nó nóng, nó ở cách xa chúng ta hằng triệu năm ánh sáng v.v.. tất cả đều là ngôn ngữ của người sáng mắt, tất cả qui ước đều do người sáng mắt qui định, làm sao nói cho người mù hình dung ra được cái mình muốn nói?

Cũng thế, những vị đứng ra thưa hỏi Phật trong các Kinh thường là hàng đại đệ tử Phật, hay là những vị đã đạt trí tuệ vô ngã, giải thoát, nếu mình thắc mắc theo cái tâm phàm phu của mình thì dù có giảng bao lâu mình cũng không “giác ngộ” rốt ráo điều chư vị muốn nói được. Tuy nhiên, đức Phật có dạy rằng những điều Thế Tôn nói ra cũng như một cơn mưa Pháp mà chúng sanh như cây cỏ; cây lớn thì hứng được nhiều mưa, cây nhỏ thì hấp thụ được ít hơn nhưng cái vị giải thoát của Phật Pháp thì không khác, tùy theo trình độ, căn cơ, tính tình …. của mình mà nhận lãnh, cũng đầy đủ và lợi ích cho mình.

Tương tự như vậy, một hôm trong một Chúng tu học của Anh Chị Em GĐPT chúng ta có một bạn thắc mắc rằng: trong Kinh Kim Cang có một bài kệ 4 câu nổi tiếng thường được nhắc đến, đó là:

Nhuợc dĩ sắc kiến ngã
Dĩ âm thanh cầu ngã
Thị nhân hành tà đạo 
Bất năng kiến Như lai 
 
 (Nếu vì sắc mà thấy ta
Vì âm thanh mà cầu ta
Ấy là người hành tà đạo
Không thể thấy Như lai)

Bạn ấy nói rằng: ban đầu mình vì  “sắc” mà đến với đức Phật, vì âm thanh (nhiều người ca ngợi đức Phật, nhiều sách viết về đức Phật v..v..) mà cầu Phật, nhưng khi đã trở thành Phật tử rồi, thấm nhuần Phật Pháp rồi, thì biết rằng những thứ đó chưa quí bằng cái vị giải thoát trong Phật Pháp v.v.. tại sao đức Phật nói “hành tà đạo” được.

Hôm đó vị Thầy chủ tọa buổi Pháp đàm này đã trả lời rằng: Anh/Chị đã hiểu được Phật Pháp, thấm nhuần Phật Pháp và còn nếm đuợc vị giải thoát của Phật Pháp rồi thì còn gì tốt hơn nữa; bài kệ trên đây là để phá cái bệnh chấp tướng của chúng sanh, đó là chỉ biết rằng đức Phật có 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp v..v.. mà không biết rằng cái quan trọng là Phật Pháp, là con đưòng dẫn chúng ta đến an vui, giải thoát.

Và cũng trong buổi pháp đàm này có một bạn phát biểu rằng: “tôi không biết kinh Kim Cang, tôi không dám nói như đức Phật, nhưng tôi nghe bạn nói những câu này, tôi thấy có thể áp dụng vào GĐPT chúng ta, xin chia sẻ với đại chúng; ta thử đổi lại câu này ra như sau: nếu vì chuộng sắc tướng (của màu cờ, sắc áo, danh xưng v..v..) mà vào GĐPT, nếu vì ham tiếng khen, ham “làm lớn” mà vào GĐPT, (vì ngoài đời không được làm chức gì lớn cả!   !!), nếu chỉ lấy danh dự, tiếng thơm của đoàn thể GĐPT để đánh bóng cho mình, còn bản thân mình thì không hề hy sinh, cống hiến gì cho tổ chức. Sự hy sinh lớn nhất đối với anh chị em chúng ta là hy sinh cái ngã, tôn trọng tập thể, người không biết hy sinh cái ngã của mình là người đi đâu cũng “dán” cái ngã của mình lên mọi thứ, mang trên mình rất nhiều chức vụ nhưng không hề làm tròn được một chức vụ nào!   !! Nhưng nếu ai phê bình góp ý về chuyện này thì nổi sân si, chụp mũ, nói xấu, rỉ tai bôi nhọ người ta v.v.. những hạng người đó đều là “hành tà đạo” không thể thấy được, tiếp cận được với lý tưởng cao đẹp của GĐPT. Lời phát biểu trên đây thật đáng cho chúng ta suy gẫm.

Thân kính chúc các Bạn tinh tấn áp dụng Phật Pháp vào đời sống hằng ngày để soi rọi lại mình, để thân tâm thường được an lạc.

Trân trọng,
Nhóm Áo Lam.

558 lượt xem