Thưa Anh Chị Em Huynh Trưởng,
 

Ngày mai là “New Year Eve”; “Tết Tây” sắp bước đến rồi và kéo theo “Tết Ta”. Gần đến ngày Tết là chúng ta dựng cây nêu để rước ông bà về nhà trong 3 ngày Tết; đó là biểu hiện sự báo ơn cha mẹ, ông bà tổ tiên của người Việt chúng ta. Tuy nhiên những người mà chúng ta cần cảm ơn, báo ơn không chỉ là cha mẹ ông bà của chúng ta mà thôi đâu; vì như người trồng lúa, người dệt vải, người công nhân, người đổ rác… chúng ta đều phải biết ơn cả. Vì vậy, việc “tri ân và báo ân” (biết ơn và báo đáp) là việc mà người Phật tử chúng ta nói chung, người Huynh trưỏng GĐPT nói riêng đều đã “thuộc lòng” nhưng nếu muốn bàn đến thì nói mấy cũng không hết _ vì sống là nhất định phải có chịu ơn và ban ơn.

Thật vậy, nhà thơ ngụ ngôn của Pháp La Fontaine có bài “Gíấc mộng” kể rằng một ngưi kia nằm mơ thấy ngưi nông phu lại bảo: “bạn hãy tự trồng lúa mà ăn đi nha, tôi đi đây”; rồi người thợ dệt bảo anh ta hãy tự dệt vải mà mặc, còn ngưi thợ nề thì bảo hãy tự xây nhà mà ở v..v.. anh ta cảm thấy bơ vơ lạc lõng hết sức, ai cũng bỏ rơi anh, anh chạy đi khắp nơi để tìm ngưi giúp đỡ nhưng chỉ thấy 1 con sư tử xuất hiện, phóng về phía mình… anh ta hoảng hồn la hét và thức dậy, thì ra chỉ là một giấc mơ, anh ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì mình đang được nằm trên giường, ở trong một căn phòng nhỏ ấm áp vì có mền để đắp v..v.. anh ta chợt cảm thấy một cách sâu sắc là mình mang ơn mọi ngưi nhiều quá…

Thưa Anh Chị Em,

Không ai có thể tự hào rằng mình có thể sống mà không cần ai! Nói cách khác dù muốn hay không, sống là một quá trình “CHO” và NHẬN” liên tục. Khi mình nhận của ai một món quà, một ân huệ… mình biết ơn và cảm ơn đã đành, nhưng ngay cả khi mình “cho” mình cũng phải cảm ơn người nhận nữa. Tại sao? Vì Kinh dạy chúng ta rằng ta phải cảm ơn những ngưi cho ta cơ hội để thực hành bố thí. Thật vậy, mỗi mùa lễ Vu Lan hay Thanksgiving, ở đây có những hội đoàn, những cộng đồng tổ chức phát quà, phát thực phẩm… cho nhũng gia đình khó khăn, không đủ ăn, mặc không đủ ấm. Chúng ta biết ơn những hội đoàn, những tổ chức gồm những tấm lòng vàng, đã nghĩ đến những ngưi không có gia đình để sum họp trong những ngày lễ, ngày Tết, những ngưi nghèo đói không nhà cửa (homeless) để chia xẻ, để đem đến cho họ một tấm lòng, một tình thương…

Đức Phật còn dạy chúng ta “Thi ân mà không cầu báo đáp” vì cầu báo đáp là thi ân mà có ý mưu đồ. Chúng ta hãy ôn lại về Bố thí Ba La Mật. Đây là một hạnh của Bồ tát. Niềm vui của một vị Bồ tát tự nhiên đến khi được phụng sự ngưi khác. Và làm dịu nỗi đau của ngưi khác là một thứ hạnh phúc khác của ngài. Tình thương của một vị bồ tát thật bao la nhưng lòng quãng đại không làm cho sự bố thí trở nên mù quáng. Giả thử có một ngưi nghiện rượu đến xin ngài giúp đỡ và giả thử ngài biết ngưi này sẽ dùng món quà ngài cho vào việc sai quấy, Bồ tát sẽ không ngần ngại từ chối. Đặt lòng quãng đại vào một hành động sai lầm thì đó không phải là bố thí Ba La Mật.

Khi giúp đỡ một người với lý do chính đáng, Bồ tát không tự hào, không bao giờ thấy mình cao hơn ai và sẵn sàng vui vẻ làm bổn phận phục vụ ngưi khác một cách khiêm tốn; không vì danh vọng, địa vị hay những lời ca tụng, cũng không mong cầu đền đáp. Bồ tát không bỏ lỡ dịp may phục vụ ngưi khác nhưng không bao giờ cầu xin ân huệ.

Trong túc sanh truyện Brahma Jãtaka (323) kể lại rằng: Có một vị bồ tát sống đời tu sĩ trong vườn ngự uyển; hằng ngày Vua đến viếng và cung cấp vật dụng nhưng không hiểu sao vua không thấy hết mọi nhu cầu của vị bồ tát. Đôi dép và cây dù của bồ tát đã rách tả tơi vì đã dùng 12 năm rồi mà vua không hay biết còn vị bồ tát thì không hé môi! Một ngày kia vua biết đưc, hỏi bồ tát tại sao không nói, bồ tát trả lời: “tâu bệ hạ, kẻ cầu khẩn mà không được toại nguyện sẽ buồn rầu. Kẻ được ngưi ta nhờ đến mà không giúp được càng buồn ru hơn nữa!”

Thưa Anh Chị Em,

Triết lý về “Cho” và “Nhận” ngoài việc để chúng ta suy gẫm về biết ơn và đền ơn còn cho ta “kinh nghiệm” là “CHO” không làm ta nghèo đi và “NHẬN” không làm ta giàu thêm, có khi còn ngược lại _ Chỉ có ham muốn mới làm chúng ta nghèo và biết đủ mới làm chúng ta giàu mà thôi, như nhà thơ Edward Dyer đã viết :

HAPPY NEW YEAR 2013!

Trân trọng,
Ban Biên Tập

Vài người có thật nhiều mà còn ham muốn,
Tôi có ít nhưng tôi biết đủ
Chính họ “nghèo” dù tiền rừng bạc biển
Và chính tôi “giàu” tuy túi rỗng không.

Thân kính chúc Anh Chị Em một Năm Mới 2013 có 365 ngày đầy đủ sức khoẻ, an lạc và giải thoát.

637 lượt xem