Thưa Anh Chị Em Huynh trưởng bốn phương,

Chúng ta thường nhắc nhau sống trong chánh niệm, tỉnh thức và luôn giữ nét mặt vui vẻ như đang mĩm cười:


“Thở vào tâm tỉnh lặng
Thở ra miệng mĩm cười
An trú trong hiện tại
Giờ phút đẹp tuyệt vời”

Tục ngữ có câu “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” thật không sai. Nụ cười không chỉ có tác dụng đem lại sức khỏe, an lạc cho bản thân mình mà còn có thể gây ra một tình bạn với người đối diện nếu ta mĩm cười với họ, ta có thể thu ngắn khoảng cách giữa ta với người ấy và gây được thiện cảm với người chung quanh. Có một tác phẩm của Saint Exupéry _tác giả của nhiều truyện nổi tiếng như “Vol de Nuit” (Chuyến Bay Đêm), Le Petit Prince (Hoàng Tử Bé) _mang tên là “Nụ Cười” kể một câu chuyện hết sức cảm động và có vẻ thần thoại:

Saint Exupéry đã từng là phi công tham gia chống phát xít trong Đệ nhị Thế chiến. Chính từ những nǎm tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười" này. Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông kể: "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: "Xin lỗi, anh có lửa không?" …. Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mĩm cười mà chẳng hiểu tại sao mình lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mĩm cười nên anh ta phải mĩm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: "Anh có con chứ?". Tôi đáp: "Có" và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng. Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi phòng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười".

Thưa Anh Chị Em,

Không biết câu chuyện này có thực hay hư cấu nhưng cũng đáng cho Anh Chị Em chúng ta suy gẫm về một nụ cười, về tình người, về Phật tánh có sẵn trong tâm của mỗi con người _anh lính Đức cai tù kia cũng là một chúng sanh, cũng có chủng tử Phật và một khi Phật tánh được hiển lộ thì anh ta cũng thực hiện được những việc “cứu độ” thần kỳ như của một vị bồ tát vậy, có phải không các bạn ?

Thân kính chúc Anh Chị Em luôn sống trong chánh niệm để Phật tánh /Pháp thân thường được hiển lộ _dù chỉ trong từng khoảnh khắc, ví dụ khi cắm hoa với tâm tỉnh thức làm đẹp cho cuộc đời:

“Trang nghiêm Tịnh độ
Nơi cõi Ta Bà
Đất Tâm thanh tịnh
Hiển lộ Pháp thân”

Trân trọng,
BBT

584 lượt xem