Thưa Anh Chị Em Áo Lam!

“Lấy nhẫn nhục làm sức mạnh để thắng hung hăng sân hận.” Không phải là chuyện lạ vì ngày xưa, cách đây hơn hai ngàn năm trăm năm đức Thế Tôn đã từng thực hành và đó là nguyên nhân đức Phật nói bài kệ thứ 399. Tuy nhiên nhẫn nhục không phải dễ, phải có ý chí sắt đá, phải có đại nguyện rắn chắc như kim cương mới thực hành rốt ráo được:

Thuở đó có môt người Bà-la-môn tên là Bhàradvàja (tạm gọi là Bá-Lập) có người vợ tin theo đạo Phật; bà này mỗi khi nhảy mũi hay giật mình vì bị ai đụng phải thì bà liền buột miệng kêu lên “Nam mô Phật!” Một hôm, Bá-Lập mời khách đến nhà chơi, người vợ mang thức ăn lên và thình lình nhảy mũi rồi nói to lên “Nam Mô Phật!” Bá-Lập giận quá, vì không ưa gì đạo Phật nên nhất định chạy đi gặp Phật để gây sự. Anh ta nghĩ bụng sẽ đặt câu hỏi thật khó để Phật trả lời không đựợc.

Anh ta hùng hổ xông đến trước mặt đức Phật và đặt hai câu hỏi mà anh ta nghĩ là Phật sẽ “bí”.

Câu thứ nhất:
“Phải giết chết những gì để được sống an vui, hạnh phúc?” đức Phật đáp: “phải giết sân hận mới sống được an vui và hạnh phúc”.

Câu thứ hai:
“Diệt pháp nào thì được chấp nhận ?” đức Phật bảo: Chư Phật trong ba đời đều ngợi khen sự tận diệt sân hận” Nghe Phật giải đáp rõ ràng người Bà-La-Môn lấy làm thỏa mãn, xin quy y Phật và xuất gia ngay hôm ấy.

Bá Lập còn có ba người em tính tình nóng nảy như nhau, nghe tin anh mình xuất gia theo Phật, người em kế tên là Akkosaka (tạm gọi là A-Cô) rất tức giận, tức tốc chạy đến Chùa, nói những lời rất hỗn láo với đức Phật. Đức Phật điềm nhiên nói:

Này A-Cô, thí dụ như nhà ông mở tiệc mời khách đến ăn mà khách chẳng nhận dự tiệc thì các thức ăn ấy thuộc về ai ?”

A-Cô đáp ngay:
Thì tôi sẽ ăn hết!

Đức Phật nói tiếp:
Ông đã dùng những lời thô ác lỗ mảng nói với ta mà ta chẳng nhận, vậy các lời thô ác lỗ mảng đó lại quay về với ông!” A-Cô bừng tỉnh, hiểu được chỗ thâm thúy trong lời dạy của đức Phật bèn quỳ xuống xin quy y.

Hai người em của A-Cô nghe tin cả hai anh mình đều xuất gia làm tỳ kheo trong Tăng đoàn của đức Phật thì lập tức kéo nhau đến Chùa hung hăng tìm đức Phật và nói lời thô ác cộc cằn và lổ mãng với ngài. Đức Phật cũng lấy sự nhẫn nhục điềm tĩnh mà giáo dục họ. Chư Tăng chứng kiến đều tán thán công đức của ngài vì ngài đã cảm hóa được cả bốn anh em lỗ mảng nhà kia. Đức Phật bảo chư Tăng: Đừng bao giờ làm hại kẻ đã hại mình, hãy nhẫn nhục chịu đựng để làm nơi nương tựa cho kẻ khác”

Rồi đức Phật nói lên bài Kệ sau:

Nhẫn nhục không buồn phiền
Không vẩn lòng sân hận
Búa đại nguyện kim cương
Đốn cội rừng tham giận
(kinh Pháp Cú, kệ 399)

Chúng ta là Phật tử, lại là Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, mang sứ mệnh giáo dục đàn em nên nhất định chúng ta phải noi gương đức Thế Tôn nhẫn nhục chịu nghe những lời lỗ mảng, những lời vu oan giá họa, những lời giận dữ mà không khởi tâm sân hận; như vậy là làm gương cho đàn em, xứng đáng là người Anh, người Chị, là những chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các em.

Thân kính chúc anh chị em một mùa lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) sum họp gia đình, an vui, tỉnh thức.

Kính chào tinh tấn,

Trân trọng!
Nhóm Áo Lam.

546 lượt xem