Thưa Anh Chị Em Áo Lam!
Như chúng ta đã biết, với cùng một sự việc, hiện tượng, nếu ta nhìn theo cách này thì đó là an vui mà nhìn ngược lại thì trở thành phiền não. Đức Phật có một phương pháp giáo dục cái nhìn và điều kiện hóa phản xạ, sao cho những phản xạ tâm lý không phải là đau khổ phiền não mà là an lạc và hạnh phúc. Phương pháp này được dạy trong phẩm Tịnh Hạnh của kinh Hoa Nghiêm và được gọi là “xảo nguyện” _ tức là những mong ước thiện xảo. Thế nào là một mong ước thiện xảo? Đó là cái mong cầu không xoay quanh “cái tôi” và “cái của tôi” nhỏ hẹp nữa mà là “nguyện cho tất cả chúng sanh” hay “nguyện cho mọi người.” Đây chính là cách nhìn, cách suy nghĩ của chư vị Bồ tát, các ngài xem chúng sanh như chính bản thân mình.

Đạo Phật còn gọi là Bồ tát Đạo, chư Phật và chư Bồ tát thương chúng sanh như con đẻ của mình, cho nên nhà Chùa cũng huấn luyện các Chú Tiểu như vậy. Ngay khi bước chân vào Chùa, các Chú Sa Di đã phải học những câu kệ để giữ chánh niệm trong từng cử chỉ, hành động, lời ăn tiếng nói và cả những ý nghĩ nữa; cái gì cũng nghĩ đến mọi người trước, không chỉ nghĩ đến mình như khi sống ở nhà, điều này giúp ích rất nhiều cho nếp sống tập thể. Ví dụ khi múc nước để rửa tay, Chú Sa Di phải niệm nhỏ bài chú này để thực hành:

 
   Múc nước để rửa tay,
Xin nguyện cho mọi người,
Có đôi bàn tay khéo
Gìn giữ trái đất này

Hay khi đánh răng súc miệng:
Đánh răng và súc miệng
Cho sạch nghiệp nói năng
Miệng thơm lời chánh ngữ
Hoa nở tự vườn Tâm

Khi bước lên lầu
Khi bước lên lầu
Nguyện rằng chúng sanh
Lên lầu chánh pháp
Thấy suốt mọi sự

Khi tặng quà:
Cho ai vật gì
Nguyện rằng chúng sanh
Cho được mọi thứ
Lòng chẳng hối tiếc.
v..v..

Chúng ta, những Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, sống trong một tập thể, cùng nhau hoằng dương chánh pháp bằng cách trao truyền lại cho đàn em của mình một chút gì trong kho tàng chánh Pháp mà mình đã được các Anh Chị lớn trao lại. Như vậy chúng ta nào có khác gì những chú Sa Di mới bước vào Cổng Chùa, tập tu Bồ tát Đạo, tập sống tỉnh thức, sống vì mọi người chứ không muốn để bị kéo theo cái tập khí chỉ biết có “tôi” và ‘của tôi.” Tập khí này đã ăn sâu vào tâm khảm chúng ta không chỉ từ khi mới sinh ra mà đã nhiều đời nhiều kiếp rồi; nói theo danh từ nhà Phật thì đó là những hạt giống xấu đang nằm ngủ trong tạng thức (A lại da thức).

Chúng ta không nói đến tâm lý học Phật giáo ở đây, chúng ta chỉ cùng nhau ôn lại những gì cần cho việc tu tập của mình mà thôi. Hôm trước, chúng ta đã có nói đến tứ chánh cần là tinh cần làm cho những hạt giống tốt chưa phát sinh thì phát sinh còn những hạt giống xấu chưa phát sinh thì đừng phát sinh nữa v.v.. Tâm chúng ta có đủ thứ hạt giống xấu tốt chen nhau, tương tự như một khu vườn hoang. Chúng ta tu là làm cho những hạt giống xấu như giận hờn, ganh ghét, kỳ thị, sợ hãi, gây gổ, đau khổ v.v.. ngủ yên, đừng hiện ra quậy phá; và những hạt giống tốt của hiểu biết, thương yêu, hòa thuận, tha thứ, tin yêu, vui vẻ v.v.. hiện ra luôn luôn. Muốn vậy, ta hãy thường xuyên tưới tẩm, bón phân cho những hạt giống tốt; còn những hạt giống xấu thì kệ nó, đừng bao giờ động tới nó, săn sóc nó …. làm gì, để cho nó tàn lụi càng sớm càng tốt ! Khi hạt gống của sự giận hờn nằm ngủ yên thì ta cảm thấy thanh thản vui vẻ, không sao hết, nhưng nếu tình cờ có ai nói một câu gì đó, hay ta đọc nhằm một ý nào đó trong một cuốn sách hay có ai làm một điều gì đó đụng vào hạt giống giận hờn này thì lập tức nó sẽ trổi dậy, biến thành một nguồn năng lượng của sự giận dữ; năng lượng mà đức Phật đã cảnh giác chúng ta rằng nó có thể “đốt cháy cả một rừng công đức” nó làm ta ân hận suốt đời hay suốt kiếp nữa!!!

Khi một hạt giống nằm yên trong Tàng thức (kho chứa) nó đuợc gọi là “chủng tử” còn khi nó đã xuất hiện trên ý thức thì gọi là hiện hành. Phương pháp để đừng khơi dậy những hạt giống xấu và làm nẩy nở những hạt giống tốt ta cũng đã học rồi: khi một tư tưởng tiêu cực nổi lên ta hãy đừng chạy theo nó, đừng nghe nó “lãi nhãi” mà nhìn vào nó để thấy được nguyên nhân của cơn giận, theo dõi cường độ của cơn giận, không phán xét, không phản ứng ngăn chận gì cả, chỉ nhìn sâu vào như khi ta bị nhức răng, đừng rên rĩ mà hãy cảm nhận thật sâu thì cơn đau sẽ mau qua lắm, cơn giận cũng vậy. Bằng cách này những hạt giống xấu sẽ tự tàn lụi. Coi TV, đọc tiểu thuyết, sách báo, chơi games trên computer v.v.. đều có thể là nguyên nhân để những hạt giống của thèm khát, thù hận, giận hờn v.v.. bị đụng mạnh tới và hiện hành quậy phá sự bình yên trong đời sống hằng ngày của chúng ta.

Vì vậy, anh chị em Huynh trưởng chúng ta có thể thực tập giáo lý này hằng ngày, từng giây, từng phút trong cuộc sống trước mặt, và chỉ cho đàn em cùng thực tập. Sự tu tập không chỉ bằng lý thuyết mà bằng thân giáo đó; nếu chúng ta thường tỏ ra nóng nảy, nói lời giận dữ, khích bác người này, chê bai người khác, chọc giận người ta, dùng những từ không đẹp đẽ nhã nhặn, nói cạnh, nói khoé v.v.. thì các em nhìn vào cũng biết anh chị nó thiếu tu tập quá chừng rồi, làm sao các em noi theo cho được ?

Để kết thúc Phật Pháp thứ Năm hôm nay, chúng tôi xin mời các Bạn cùng đọc và tu pháp môn “xảo nguyện” ngay bây giờ với thi kệ sau đây, đề tài “Mở máy Vi Tính”:

Thắp lên máy vi tính
Ý tiếp xúc với Tàng
Tập Khí nguyện chuyển hoá
Nuôi lớn Hiểu và Thương

Thân kính chúc các Bạn tinh tấn tu tập, khi mở máy computer phải tỉnh thức, đừng hấp tấp để rồi phải “lảnh” virus vì mở những files lạ mà thấy tên người thân gởi đến và bản thân mình đừng bao giờ, vì bất cứ lý do gì, gởi virus đến cho người khác, hay gởi những thông tin giả tạo để đánh lừa người ta, dù đó là anh chị em Gia Đình Phật Tử với nhau hay những người ở ngoài tổ chức cũng vậy; bởi vì ai cũng biết rằng những việc làm này là Ác đó các bạn ạ !!!

Trân trọng!
Nhóm Áo Lam.

1111 lượt xem