Thưa Anh Chị Em Áo Lam!
Việc “tri ân và báo ân” (biết ơn và báo đáp) là việc mà anh, chị, em chúng ta ai cũng đều đã “thuộc lòng”. Nhưng, nếu muốn bàn đến thì nói mấy cũng không hết ,vì sống là nhất định phải có chịu ơn và ban ơn. Một nhà thơ Việt Nam đã viết 2 câu bất hủ để cảm ơn đời, cảm ơn người, cảm ơn tất cả đã cho mình 24 giờ để yêu thương:

“Cảm ơn Đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”
Thật vậy, nhà thơ ngụ ngôn của Pháp Lafontaine cũng có bài “Giấc mộng” kể rằng, một người kia nằm mơ thấy người nông phu lại bảo: “bạn hãy tự trồng lúa mà ăn đi nha, tôi đi đây”; rồi người thợ dệt bảo anh ta hãy tự dệt vải mà mặc, còn người thợ nề thì bảo hãy tự xây nhà mà ở v.v.. anh ta cảm thấy bơ vơ lạc lõng hết sức, ai cũng bỏ rơi anh, anh chạy đi khắp nơi để tìm người giúp đỡ nhưng thấy một con sư tử xuất hiện, phóng về phía mình … anh ta hoảng hồn la hét và thức dậy, thì ra chỉ là một giấc mơ, anh ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì mình đang được nằm trên giường, ở trong một căn phòng nhỏ ấm áp vì có mền để đắp v.v.. anh ta chợt cảm thấy mình mang ơn mọi người nhiều quá …
Không ai có thể tự hào rằng, mình có thể sống mà không cần ai! Nói cách khác dù muốn hay không, sống là một quá trình “CHO” và NHẬN” liên tục. Khi mình nhận của ai một món quà, một ân huệ, … mình biết ơn và cảm ơn đã đành, nhưng ngay cả khi mình “cho” mình cũng phải cảm ơn người nhận nữa. Tại sao ? Vì chúng ta phải cảm ơn những người cho ta cơ hội để thực hành sự quan tâm chia sẻ với đồng loại, để làm việc từ thiện. Thật vậy, mỗi mùa lễ Thanksgiving, ở đây có những hội đoàn, những cộng đồng tổ chức phát quà, phát thực phẩm … cho những gia đình khó khăn, không đủ ăn, mặc không đủ ấm. Chúng ta biết ơn những hội đoàn, những tổ chức gồm những tấm lòng vàng, đã nghĩ đến những người không có gia đình để sum họp trong ngày Lễ tạ Ơn, những người nghèo đói không nhà cửa (homeless) để chia xẻ, để đem đến cho họ một tấm lòng, một tình thương …

Ai trong chúng ta mà không thấy được rằng: có những niềm vui tự nhiên đến khi ta được phụng sự người khác. Và làm dịu nỗi đau của người khác cũng là một thứ hạnh phúc mà chúng ta đã từng thể nghiệm.

Vào thời xa xưa khi mà quan niệm “Quân Sư Phụ” còn được xã hội xiển dương, địa vị người Thầy còn hơn người Cha nữa. Dần dần, khi chế độ quân chủ cáo chung thì cả quân, sư và phụ đều “lui về quá khứ” và không biết tự bao giờ cả, trong nước lẫn ngoài nước, những nơi có người Việt Nam cư ngụ thì câu cách ngôn “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” đã trở thành “Con đặt đâu cha mẹ ngồi đó” rồi !! Ấy thế mà học sinh Việt Nam, vẫn còn duy trì được “ngày nhà giáo VN 20/11” thật hay! Ngày này không “im lìm”, âm thầm trôi qua mà còn rất sôi nổi, náo nhiệt trong nhà trường; các tiệm hoa, nhất là hoa hồng, thật là bận bịu với đám học sinh mua hoa tặng Thầy Cô giáo. Nhiều người cho rằng biết ơn Thầy Cô giáo đâu chỉ một ngày trong năm hay: biết ơn Thầy Cô giáo thì lo chăm chỉ học hành, chứ đâu phải mua hoa hồng tặng.v.v.. thôi thì “9 người 10 ý” ai muốn nói sao cũng được. Tuy nhiên, cái cốt lõi vẫn là giáo dục các em nhỏ lòng biết ơn và báo ơn. Nếu sự tham lam ích kỷ làm hại người hại mình thì tình thương, sự chia sẻ, lòng biết ơn làm cho con người trở nên cao thượng. Do đó, chúng ta vẫn phải giáo dục tuổi trẻ biết ơn cha mẹ, ông bà tổ tiên, Thầy Cô giáo v.v..

Triết lý về “Cho” và “Nhận” ngoài việc để chúng ta suy gẫm về biết ơn và đền ơn còn cho ta “kinh nghiệm” là “CHO” không làm ta nghèo đi và “NHẬN” không làm ta giàu thêm, có khi còn ngược lại. Chỉ có ham muốn mới làm chúng ta nghèo và biết đủ mới làm chúng ta giàu mà thôi, như nhà thơ Edward Dyer đã viết:

Vài người có thật nhiều mà còn ham muốn,
Tôi có ít nhưng tôi biết đủ
Chính họ “nghèo” dù tiền rừng bạc biển
Và chính tôi “giàu” tuy túi rỗng không.

Thân kính chúc Anh Chị Em “một ngày như mọi ngày” an lạc và thảnh thơi.

Trân trọng!
Nhóm Áo Lam

550 lượt xem