Thưa Anh Chị Em Áo Lam!

Từ những ngày còn bé, chúng ta đã được kể cho nghe câu chuyện ngụ ngôn “hai cha con với con lừa”: hai cha con đem con lừa của mình ra chợ bán, khi thì người cha ngồi trên mình lừa, con đi bộ, khi thì người con cỡi lừa, cha ở dưới, khi thì 2 cha con đều ngồi lên mình lừa, khi thì cả hai cha con dắt lừa đi … làm cách nào cũng bị người ta phê bình và chê cười cả!

Câu chuyện ngụ ngôn trên đây khuyên người ta không nên chạy theo những thị phi của người đời, cái gì mình thấy phải thì làm thôi, để khỏi lãng phí thời gian và tâm trí, lại rước phiền não.

Thời đức Phật còn tại thế, cách chúng ta hơn 2500 năm, nghĩa là trước xa câu chuyện ngụ ngôn này rất nhiều, một chuyện có thật xảy ra ở nước Xá Vệ: có một chàng thanh niên tên là Atula dẫn một đám bạn bè đến nghe Pháp. Họ đi đến trưởng lão Revata: trưởng lão nhìn họ trầm ngâm chẳng nói chẳng rằng, giống như con sư tử nằm im trong động đá. Cả bọn thất vọng bỏ đi, kéo nhau đến gặp tôn giả Sariputta (Xá Lợi Phất): Ngài Sariputta ân cần giảng cho họ nghe về Vi diệu pháp, nội dung lời giảng của ngài thâm trầm, ý nghĩa sâu xa, nhiều chi tiết rất hứng thú, bài giảng chỉ dạy, hướng dẫn thật rất cặn kẽ …


Ðám thanh niên chẳng thể hiểu được lẽ huyền diệu của bài pháp nên cũng cảm thấy chán nản, buồn tẻ. Họ lại cũng thất vọng, kéo nhau đến tìm tôn giả Ananda (A Nan). Lần này họ được ngài Ananda chỉ dạy vắn tắt những điều căn bản trong giáo lý của đức Phật, bằng những lời nói đơn giản, ngắn gọn, rõ ràng; họ cũng vẫn chưa thấu hiểu được nghĩa lý nên cho rằng bài giảng của tôn giả Ananda quá ngắn ngủi, cô đọng làm họ không hiểu gì cả!!!. Họ lại thất vọng chạy đi tìm đức Phật để yết kiến ngài và thưa rằng: “Bạch đức Thế Tôn, chúng con muốn được hiểu rõ ràng Chánh pháp, nên chúng con đã đến gặp lần lượt các vị trưởng lão thông thái đệ tử của ngài như Revata, Sariputta, Ananda; mà Revata thì chẳng chịu nói lời nào cả, Sariputta thì giảng tràng giang đại hải làm chúng con phải chóng mặt nhức đầu không hiểu gì hết, còn Ananda thì lại quá tóm lược, chúng con cũng không nắm được gì! Vì vậy, đến bây giờ chúng con vẫn còn mù tịt, chẳng biết đường nào mà tìm hiểu giáo pháp của ngài”

Ðức Phật bảo: “Này chư thiện nam! Chê trách người khác chẳng phải là điều gì mới lạ cả; từ ngàn xưa, không có ai là khỏi bị chê trách, ngay cả đức Vua hay đức Phật. Nhưng bị người khờ dại chê trách cũng chẳng cần để ý đến; chỉ có lời của các bậc Hiền trí mới thật là những lời phán đoán đúng đắn, đáng cho ta nên mừng khi được khen và sửa đổi khi bị chê. Những ai luôn sống tỉnh giác, biết phản tỉnh, giữ gìn 3 nghiệp thanh tịnh, đầy đủ giới định tuệ thì cả chư Thiên và loài người đều ngợi khen”


Rồi đức Phật nói lên 4 bài Kệ này ( 227, 228, 229, 230):


Atula nên biết:


Xưa vậy, nay cũng vậy
ngồi im, bị người chê
nói nhiều, bị người chê
nói vừa phải, bị chê
làm người không bị chê
thật khó tìm ở đời

                   (kệ số 227)
                                               Xưa nay và tương lai
                                               Đâu có sự kiện này
                                               Người hoàn toàn bị chê
                                               Người hoàn toàn được khen
                                                                                     (kệ số 228)
Mỗi buổi mai, phản tỉnh
hạnh vô cấu, sáng suốt
đầy đủ giới định huệ
kẻ trí khen người ấy
(kệ số 229)
                                                 Hạnh sáng như vàng ròng
                                                 Ai dám chê vị ấy
                                                 Chư Thiên phải khen thưởng
                                                 Phạm thiên cũng tán dương
                                                                               (kệ số 230)

Thân kính chúc Anh Chị Em và gia đình sức khoẻ và an lạc

Trân trọng!
Nhóm Áo Lam

869 lượt xem