Hoa Sen Tám Cánh – thơ Mặc Giang, nhạc Võ Mẫn
( tác giả gởi tặng trang nhà)

Hoa Sen tám cánh em mang

Tâm như sáng tỏa trên đàng em đi

Nhìn đời ánh mắt từ bi

Nói năng ký xuất nghĩ suy tỏ tường

Hoa Sen Tám Cánh em nương

Ba ngôi Tam Bảo pháp vương nhiệm mầu

Ngăn sông cách núi hố sâu

Mở lòng trắc ẩn, bắc cầu lại qua

Hoa Sen Tám Cánh thiết tha

Em mang dấu ngọc vào nhà Như Lai

Gồm thâu quá khứ vị lại

Sống trong hiện tại hoa mai trỗ rồi

Cây xanh đâm ngọn thêm chồi

Hoa thơm thêm nhụy tô bồi tương lân

Hoa Sen Tám Cánh ân cần

Thời thời khắc khắc chuyên tâm tu hành

Sen vàng sen trắng sen xanh

Liên Trì hải Hội vẫy cành thùy dương

Em mang đạo lý lên đường

Em mang chánh pháp yêu thương muôn loài

Du thuyền bát nhã ra khơi

Cứu người hoạn nạn độ đời trầm mê

Nhà xưa đã có lối về

Ba đường sáu nẻo mải mê lâu rồi

Hoa Sen Tám Cánh em ơi

Ưu Đàm thơm ngát, mỉm cười trao tay

Đạo vàng sáng tỏ hơn ngày

Không còn đêm tối đọa đày trần lao

Em mang hoa ấy đi nào

Đóa hoa tự tánh nhập vào pháp thân

Em mang hoa ấy chuyên cần

Ngàn năm hiện hữu trăng rằm thiên thu.

 

337 lượt xem